Truyền Thông Mỹ Trong Đại Họa Mất Nước

Tết Mậu Thân 1968: trong sách lược tìm cái sống trong cái chết, liều thí mạng cùi, VC tung ra cái chúng gọi là ‘Tổng Công Kích Mậu Thân’, dốc toàn lực lượng đánh một lúc cả trăm thị xã, đồn bót, căn cứ QLVNCH, thậm chí liều mạng đánh cảm tử ngay cả các trung tâm quyền lực lớn của VNCH như Dinh TT, bộ Tổng Tham Mưu, đài phát thanh,… rồi luôn cả tòa đại sứ Mỹ. VC tìm cái sống trong cái chết. Để rồi chết ngắc thật.

Kết quả, sau khi khiến cả ngàn dân chết, cả vạn dân mất nhà, cả trăm thị xã tan hoang,… VC đã thảm bại như chưa từng thấy. Toàn bộ cái bình phong Mặt Trận Giải Phóng bị phỏng dế, cháy rụi, tiêu tan, biến vào thùng rác lịch sử. CSBV rơi mặt nạ, đành công khai tung các sư đoàn chính quy với đầy đủ xe tăng, đại bác tối tân nhất vào chiếm miền Nam, chỉ vì cái bình phong Mặt Trận đánh Mỹ bằng dép râu, mũ tai bèo, cung nỏ đã tiêu tan thành tro vụn.

Thế đấy, nhưng dân Mỹ coi tivi Mỹ, đọc báo Mỹ,… lại thấy một diễn biến trái ngược hoàn toàn dựa trên tuyên truyền xuyên tạc của VC qua cả khối CS quốc tế và truyền thông cấp tiến thân cộng: đó là chiến thắng vĩ đại, lớn nhất của VC, chứng tỏ nước Mỹ đã thất bại, đã ủng hộ một chế độ tồi tệ, đánh đâu thua đó vì dám chống lại ‘lực lượng du kích quân được hậu thuẫn của toàn dân Việt‘.

Tại sao có hiện tượng quái gở đó, hậu quả là gì?

Muốn tóm gọn lại thì hiển nhiên, đó là hình thức xuyên tạc thô bạo nhất của đám truyền thông Mỹ, cố biến củ ấu thành hòn bi. Mà hậu quả phải nói là… kinh thiên động địa, di hại vĩnh viễn không thể mô tả nổi cho nước và dân Việt ta. VNCH chết tiêu, biến mất từ hơn nửa thế kỷ qua và chưa ai thấy triển vọng sống lại, trong khi cả triệu người bỏ mồ mả ông bà trốn chạy quê hương, khiến cả trăm ngàn nếu chưa phải là cả triệu người chết trên biển sâu, rừng rậm.

Nếu truyền thông không xuyên tạc thì dân Mỹ đã không chuyển hướng quay qua chống việc Mỹ giúp Nam VN. Nếu dân Mỹ không chuyển hướng thì đám nghị sĩ, dân biểu mỵ dân Mỹ đã không chống việc Mỹ giúp Nam VN và đã không trói tay các TT Johnson và Nixon. Nếu các TT Johnson và Nixon không bị trói tay thì kết quả cuộc chiến tại Nam VN đã khác rất xa những gì đã xẩy ra.

Đáng tiếc thay, những cái ‘nếu’ quái ác này thật ra đã viết nên lịch sử thực tế của nhân loại.

Vấn đề ta cần xét cho kỹ là vai trò của truyền thông Mỹ trong việc ta mất nước vào tay VC và CS quốc tế.

Bài này sẽ tìm hiểu trước hết là thái độ thực sự của truyền thông Mỹ trong cuộc chiến sống còn của chúng ta. Sau đó sẽ thử trả lời câu hỏi ‘tại sao’ truyền thông Mỹ có ác cảm với miền Nam chúng ta, trong khi lại hậu thuẫn cái mà chúng gọi là những ‘dân quân yêu nước, dép râu nón lá’ VC.

Truyền thông Mỹ và VN

Trước hết, phải nói ngay vai trò của truyền thông Mỹ trong việc ta mất nước, đại đa số dân Việt tị nạn hay cả dân Việt trong nước không biết rõ lắm. Ngay tại Mỹ sau này, kẻ này đã đọc được nhiều bài của dân Việt tị nạn ca tụng truyền thông Mỹ lên chín tầng mây, cho đó là kinh điển mẫu mực của truyền thông trung thực và công tâm, chuyên nghiệp với lương tâm nhà báo cao nhất lịch sử nhân loại.

Tại sao lại có hiện tượng sai lầm như vậy? Chỉ vì một phần những tung hô truyền thông đến từ đám vẹt cuống chống Trump, thấy Trump đánh truyền thông là nhẩy nhổm biện bạch ca tụng truyền thông, bất cần biết gì khác. Tuy nhiên, với tuyệt đại đa số dân Việt sống trong nước trong thời chiến tranh, họ đã không đọc được những bài báo, không nghe được những bản tin, bài bình luận của truyền thông Mỹ miệt thị, hạ nhục miền Nam ta như thế nào, khi VNCH từ thời TT Diệm tới thời TT Thiệu đã kiểm duyệt không cho báo chí Mỹ tới tay người dân Miền Nam. Đưa đến tình trạng dân miền Nam ta hầu hết không hề hay biết gì về thái độ của truyền thông Mỹ. May ra thì nghe léng phéng truyền thông Mỹ chống Mỹ tham chiến tại Nam VN. Thậm chí còn hiểu sai hoàn toàn, khi tờ báo tiếng Anh duy nhất của Miền Nam lại chỉ là báo The Times of Vietnam của ông cố vấn Ngô Đình Nhu, nghĩa là cái loa của chính quyền Diệm! Trong tình trạng đó, dân ta hiểu là cuộc chiến VN rất tốt đẹp, vẫn được truyền thông Mỹ và dân Mỹ ủng hộ hết lòng.

Sự thật đáng buồn là chưa bao giờ trong lịch sử truyền thông thế giới, lại có một quốc gia bị bôi bác thậm tệ như truyền thông Mỹ bôi bác miền Nam ta.

  • Dân Việt trong miền Nam toàn là ma cô, đĩ điếm, bán bar, ăn mày, lừa đảo, trộm cắp vặt;
  • Tôn giáo miền Nam băng hoại hoàn toàn khi các cha, các sư đều lo đánh nhau về chính trị, dành quyền thế. Công giáo thì có cha Ngô Đình Thục, Phật giáo thì có thượng tọa Thích Trí Quang;
  • Tướng lãnh thì lo tranh dành quyền, không còn nhìn thấy đe dọa của một tên VC nào;
  • Lính tráng thì lo bám chân trực thăng trốn chạy;
  • Công chức, quan lại đủ cấp từ làng xã tới thủ đô thì chỉ lo hiếp đáp dân, ăn hội lộ, bán gạo, thuốc và vũ khí cho VC.

Trước hình ảnh đó, dân Mỹ mới đầu ủng hộ cuộc chiến của miền Nam ta cho tự do dân chủ chống xâm lăng CSBV, đã dần dần chuyển hướng, thắc mắc tại sao họ phải yểm trợ một chế độ thối tha tệ hại như vậy, tại sao họ phải đóng thuế để nuôi đám quan chức tham ô Nam Việt, tại sao thanh niên Mỹ phải chết thế cho mấy tên lính Nam VN chết nhát,…

Công bằng mà nói, những tệ hại truyền thông Mỹ tung ra không phải không có. vâng, tham nhũng và tệ đoan xã hội đầy rẫy, nhưng vấn đề là có một xé ra mười, với mục đích hiển nhiên là bôi bác, muốn chuyển hướng dư luận Mỹ để Mỹ rút ra khỏi VN, để chế độ ‘nhân bản, ái quốc‘ CSBV thống nhất cả nước, chấm dứt thảm họa chiến tranh triền miên.

Nhà báo Mỹ thế hệ mới

Tại sai truyền thông Mỹ lại có thái độ như vậy?

Ở đây, phải nói là trong thời kỳ Mỹ mới bắt đầu can dự vào VN, đến VN để thay thế thực dân Pháp, thì dân Mỹ nói chung và truyền thông, rất có cảm tình với miền Nam ta. TT Ngô Đình Diệm được truyền thông Mỹ nức nở tung hô như một cứu tinh dân tộc hiếm thấy, một Churchill của VN,…

Nhưng rồi khi Mỹ can dự sâu đậm hơn, truyền thông Mỹ gửi cả lô nhà báo, ký giả trẻ, đầy lý tưởng viễn vông hoang tưởng, tràn ngập chiến trường và chính trường VN làm phóng sự. Những gì đám nhà báo trẻ nhìn thấy đã khiến họ vỡ mộng. Không có một cuộc chiến tranh nào sạch sẽ đẹp đẽ hết, nếu có, chỉ có trong đầu đám nhà báo ngớ ngẩn. Họ qua VN nhìn thấy tận mắt, nghe tận tai những cái gọi là ‘coi dzậy mà hổng phải dzậy’, vỡ mộng, lại sẵn tiêm nhiễm tư tưởng thiên tả, cấp tiến, được các trường học cài vào đầu óc từ nhỏ, nên gãi đầu gãi tai không hiểu tại sao nước Mỹ, thành đồng của tự do, dân chủ, tiến bộ, nhân ái,… lại có thể dính liú vào một cuộc chiến dơ bẩn, một chính quyền thối nát như vậy.

Chẳng những vậy, đám nhà báo trẻ lý tưởng mơ hồ viễn vông đó lại trực diện với nhiều cái mà họ cho là thiếu thành thật -hay tệ hơn- lừa đảo dân của các bộ máy tuyên truyền quân sự cũng như chính trị của VNCH và cả Mỹ. Họ chứng kiện một trận chiến mà họ cho rằng phe Mỹ và VNCH ‘đại bại’ như trận Ấp Bắc, mà lại thấy cả VNCH lẫn Mỹ hô hoán ầm ĩ là chiến thắng.

Vâng, dưới mắt đám nhà báo trẻ ngu ngơ, khi phe mình rớt vài cái trực thăng, lính VNCH chết và bị thương ngổn ngang trên chiến trường, trong khi chỉ thấy lèo tèo vài xác VC -bất kể VC đã khôn ngoan kéo xác đồng đội đi giấu- thì họ cho đó là đại bại chứ không phải chiến thắng như Mỹ và VNCH quảng bá.

Từ những ‘khám phá’ đó, đám nhà báo trẻ mất tin tưởng ở chính phủ Mỹ cũng như VNCH, cho rằng tất cả những bản tin họ nhận được một cách chính thức đều là phịa, trái với sự thật. Kinh hoàng nhất là trận Mậu Thân. Đám nhà báo ngồi nhâm nhi whisky tại khách sạn Caravelle phải tháo chạy trốn xuống hầm khi thấy cảm tử VC vào tới tận sân Tòa Đại Sứ Mỹ thì tất nhiên họ thấy tận thế trước mắt rồi, làm gì còn hy vọng chiến thắng nữa? Lính Mỹ, và tiền Mỹ đang bị vứt xuống mương.

Ngay cả nhà báo lão thành đầy uy tín như Walter Cronkite, sau khi đi VN sau Tết Mậu Thân, đã trở về Mỹ, lên tivi công khai nói “Mỹ vô vọng thắng“, khiến TT Johnson phải nói “Tôi mất Cronkite là mất cả nước Mỹ rồi‘, rồi ông đau đớn rút lui, không ra tái tranh cử TT năm 1968.

Tệ hơn nữa, trong khi tướng tư lệnh chiến trường Westmoreland suốt ngày thổi phồng tin chiến thắng, tiên đoán sắp đại thắng thì đám nhà báo lại thấy VC đánh cả trăm thị xã, căn cứ quân sự, cả Tòa Đại Sứ Mỹ lẫn Dinh Độc Lập. Hiển nhiên có cái gì ‘không ổn’ trong các bản tin chính thức của Mỹ và VNCH.

Yếu tố nhạy cảm

Dù vậy, đó vẫn là… chuyện nhỏ. Cái kinh hồn rúng động tâm lý quần chúng Mỹ là những hình ảnh lính Mỹ chết ngổn ngang, máu đỏ bê bết trên các chương trình tin tức của truyền hình trong những bữa ăn gia đình buổi tối, hình ảnh tướng Loan bắn vào đầu tên VC, hình ảnh cô bé trần truồng trốn chạy bom napalm,… Truyền thông sống bằng hung tin, bằng hình ảnh gây sốc.

Do đó, truyền thông Mỹ tràn ngập ngày này qua ngày khác những tin đánh nhau khốc liệt, những hình ảnh máu me bê bết, những bản tin về tham nhũng, hối lộ, đàn áp tôn giáo, tướng tá dành quyền đánh nhau túi bụi, học sinh, sinh viên, ông già, bà lão biểu tình, sư tự thiêu, cha đánh tham nhũng, nhà báo xuống đường,… Công bằng mà nói, làm sao không rung chuyển dư luận quần chúng Mỹ ở cách xa VN tới cả nửa trái đất được?

Ngược lại, đám nhà báo đó không nhìn thấy những cái gian, cái ác của VC, xác của cả vạn công chức bị VC giết trong khắp các làng xã, các trường tiểu học lãnh bom đạn VC, mà lại được nhồi vào đầu những hình ảnh ‘thơ mộng’ quá đáng phục của những ‘chiến sĩ’ vô danh mặc đồ bà ba đen, chân đi dép cao su, đầu đội nón lá, bắn B-52 bằng cung nỏ, châu chấu nhà quê Việt đá voi Mỹ trong cái chết chắc chỉ vì ‘yêu nước’, sẵn sàng hy sinh mạng sống chống ngoại bang chiếm nước.

Thể chế chính trị Mỹ là thể chế tất cả do người dân quyết định. Họ quyết định gián tiếp qua việc bầu những người nắm quyền chính trị cả nước, từ cấp địa phương thấp nhất tới cấp cao nhất là tổng thống liên bang. Khi người dân còn chấp nhận, còn ủng hộ cuộc chiến thì họ bầu cho những người muốn giúp VNCH chống xâm lăng. Khi dư luận quần chúng thắc mắc, tinh thần bị lay chuyển bởi đám nhà báo thiên vị một chiều, thì họ từ từ chuyển sang không ủng hộ trước khi tới bước qua mức chống việc Mỹ tham chiến, tốn tiền, tốn sinh mạng cho một cuộc chiến không chính danh và không đáng. Và họ bắt đầu bỏ phiếu cho các chính khách thính mũi, mỵ dân, ngửi thấy mùi chống tham chiến của dân. Đó là bước khởi đầu của một chính khách thính mũi mà u mê tên là… Joe Biden.

Các cụ ta dạy trước khi trách người, nên soi gương xem mình như thế nào. Công bằng mà nói, trước các chiến dịch quy mô bôi bác cuộc chiến, miệt thị miền nam, từ dân đến quân đến chính quyền của cả khối CS quốc tế, bắt tay với đám truyền thông thiên tả Mỹ, thì chính quyền miền Nam ta đã không làm bất cứ gì -hay làm lèo tèo cho có mà hoàn toàn vô hiệu- để chống đỡ, phản bác, tranh thủ dư luận quần chúng Mỹ lại. Khiến kẻ này, cho tới bây giờ, vẫn thắc mắc không hiểu mấy ông đại sứ tài giỏi, tên tuổi của ta như Bùi Diễm, Trần Kim Phượng, đã làm trò trống gì khi ngồi tại Washington DC. Ngáp chăng? Nhưng chẳng lẽ ngáp cả ngày từ ngày này qua ngày khác? Ngáp gì nhiều thế? Còn mấy ông siêu cố vấn, tốt nghiệp đại học Mỹ và hiểu rõ chính trị Mỹ như Hoàng Đức Nhã, Nguyễn Tiến Hưng,… mấy ông này cố vấn cái gì cho TT Thiệu, mà bây giờ xỉa tay đổ lỗi lung tung; hay khai thác sự ấm ức của dân tị nạn để viết sách bôi bác Mỹ, tự bào chữa, kiếm bạc cắc?

Cái thể chế dân làm chủ của Mỹ đó tuy cho tổng thống rất nhiều quyền, nhưng cũng cho phép quốc hội trói tay tổng thống rất dễ dàng.

Trách nhiệm mất nước

Lúc sau này, không ít dân Việt tị nạn ồn ào sỉ vả TT Nixon bán đứng miền Nam VN, với Kissinger đi đêm với Chu Ân Lai để mua đi bán lại VNCH. Điều cần ghi nhận: đó chính là lập luận chạy tội của đám DC sau khi mất miền Nam, đổ lỗi cho đảng CH và Nixon. Đám chính khách, bất kể DC hay CH, đều là những chuyên gia chuyên nghiệp có tài uốn lưỡi, có máu ‘đổ thừa’ trong người, không bao giờ dám nhận lỗi, mà rất giỏi tìm cách bán cái, đổ thừa. Cả vạn tài liệu lịch sử còn đó để bất cứ ai muốn đều có thể tham khảo dễ dàng, để thấy Nixon và Kissinger, cho dù có ba đầu sáu tay của Khổng Minh, cũng không có cách nào cứu miền Nam VN được khi quốc hội Mỹ, tràn ngập những Joe Biden, đã liên tục, không ngừng, biểu quyết cả trăm lần không cho Nixon tiền, không cho Nixon đánh bom VC trên miền Bắc VN hay trên đường mòn bên Lào, không cho Nixon viện trợ súng đạn, dầu xăng cho quân đội VNCH. Nixon chỉ biết loay hoay tìm cách cứu gì hay nấy, không phải vì dân vì nước VN, mà thật ra vì không muốn đi vào lịch sử như tổng thống đầu tiên đã thua trận, để mất Nam VN.

Trong tình trạng đó, sao lại có thể đổ lỗi cho Nixon? Sao có thể nói Nixon thông đồng bán Nam VN cho TC? Kẻ này chưa bao giờ ủng hộ Nixon, nhưng sự thật lịch sử không thể viết lại để chạy tội dễ dàng như vậy. Nixon là một chính trị gia lươn lẹo bị ám ảnh bởi tham vọng cá nhân, chưa bao giờ để ý tới quyền lợi của nam VN, nhưng chính vì tham vọng cá nhân, đã tìm đủ cách để tránh đi vào lịch sử như TT đã để mất Nam VN. Cái lỗi để mất miền Nam VN vào tay CSBV là thứ nhất từ truyền thông cấp tiến thiên tả Mỹ đã khuynh đảo dư luận quần chúng Mỹ, thứ nhì từ những Joe Biden cắt mọi quân viện, không cho Nam VN chiến đấu. Đó chính là sự thật lịch sử không ai có thể viết khác lại được. Nixon và Kissinger chỉ là những con dê tế thần của đám DC như truyền thông loa phường và Biden, muốn chạy tội, không hơn không kém. Muốn sỉ vả Nixon tới đâu cũng được vì dĩ nhiên Nixon có phần trách nhiệm không nhỏ, nhưng quên vai trò của truyền thông và tính tráo trở của đảng DC và Biden, là viết lại lịch sử thô bạo nhất.

Vũ Linh
https://diendantraichieu.blogspot.com ngày 24/4/2026

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*