Phi Cơ Trinh Sát L19 (Cessna) Đáp Xuống Hàng Không Mẫu Hạm USS Midway Ngày 30/4/1975

Sáng 29 tháng 4 năm 1975, Thiếu tá Lý Bửng, không quân Việt Nam Cộng Hòa & gia đình đang có mặt tại Côn đảo cách bờ biển phía Nam khoảng năm mươi dặm. Hòn đảo chủ yếu được dùng làm trại giam, nhưng cũng có một sân bay nhỏ — và trên đó có một chiếc L19 (Cessna O-1 Bird Dog) hai chỗ ngồi, một loại phi cơ trinh sát nhẹ được thiết kế để quan sát, không phải để đào thoát.

Lý Bửng nhìn vợ và năm đứa con — đứa nhỏ nhất mới mười bốn tháng, đứa lớn nhất chỉ sáu tuổi. Quân bên kia đang áp sát. Lính canh nhà tù bỏ chạy.

Chiếc Bird Dog chỉ được thiết kế cho một phi công và một quan sát viên.

Ông đưa ra quyết định phải ra đi bằng mọi giá

Lý Bửng giúp vợ và cả năm đứa con chen vào ghế sau cùng khoang chứa nhỏ phía sau.

Ông khởi động – động cơ máy bay nổ dòn dã. Khi chiếc phi cơ tí hon cất cánh và nghiêng mình hướng ra biển, đạn dưới đất vút qua xung quanh máy bay

Ông không có radio. Không có điểm đến. Chỉ có hy vọng rằng đâu đó ngoài kia, hạm đội Mỹ vẫn còn hoạt động.

Trong ba mươi phút, Lý Bửng bay về hướng đông. Rồi ông nhìn thấy xa xa những chiếc trực thăng, hàng chục chiếc, tất cả bay cùng một hướng. Ông liền bám theo chúng.

Những chiếc trực thăng dẫn ông đến tàu sân bay USS Midway.

Lúc đó, Midway đang thực hiện Chiến dịch Gió Lốc (Operation Frequent Wind), cuộc di tản bằng trực thăng lớn nhất trong lịch sử quân sự Hoa Kỳ.

Hơn bảy ngàn người Mỹ và các viên chức, quân nhân của Việt Nam Cộng Hòa cùng gia đình có nguy cơ bị trả thù đang được bốc từ Sài Gòn ra các tàu của Lực lượng Đặc nhiệm 76.

Sàn đáp của Midway hỗn loạn — trực thăng hạ cánh, người tị nạn đổ xuống, máy bay bị đẩy qua một bên để lấy chỗ cho những chiếc khác.

Có lúc, sĩ quan điều hành không lưu trên tàu đếm được hai mươi sáu chiếc trực thăng UH-1 đang bay vòng vòng trên đầu, không chiếc nào có liên lạc radio hoạt động.

Và rồi các quan sát viên phát hiện điều gì đó khác thường. Một phi cơ có cánh. Một chiếc Cessna nhỏ bé mang phù hiệu Việt Nam Cộng hòa, đang bay vòng với đèn đáp bật sáng.

Đại tá Lawrence Chambers, người mới nắm quyền chỉ huy Midway được năm tuần, là người Mỹ gốc Phi đầu tiên chỉ huy một tàu sân bay. Ông tốt nghiệp Học viện Hải quân và thăng tiến trong quân ngũ trong một thời kỳ mà chuyện đó rất khó xảy ra. Giờ đây, ông đối mặt với một quyết định có thể chấm dứt sự nghiệp của mình.

Đô đốc chỉ huy ra lệnh Chambers buộc chiếc phi cơ hạ cánh xuống biển sau đó tàu cứu hộ có thể vớt những người sống sót.

Chambers hiểu ngay điều đó không thể vì Bird Dog có càng đáp cố định. Chạm nước là lật ngay – hạ cánh xuống biển đồng nghĩa với chết đuối…

Khi chiếc máy bay nhỏ tiếp tục bay vòng, Lý Bửng cố liên lạc bằng cách duy nhất ông có. Ông viết một mảnh giấy, rồi thả xuống trong một lần bay thấp qua boong tàu.

Gió cuốn nó xuống biển.

Ông thử lại. Rồi lại thử. Ba mảnh giấy biến mất trong sóng.
Lần thứ tư, tuyệt vọng muốn truyền đạt ý mình, Lý Bửng thả một bao súng bằng da có mảnh giấy nhét bên trong. Lần này, một thủy thủ nhặt được.
Mảnh giấy được viết vội trên bản đồ hàng hải.

Chính tả không hoàn hảo, chữ viết hấp tấp, nhưng ý nghĩa thì không thể nhầm lẫn:

“Các anh có thể dời những chiếc trực thăng qua một bên, tôi có thể đáp xuống được, đồng hồ cho biết chỉ còn 1 giờ nữa là hết nhiên liệu. Làm ơn cứu chúng tôi. Thiếu tá Lý Bửng, vợ và 5 đứa con nhỏ”.

Mảnh giấy được đưa lên phòng chỉ huy. Chambers đọc nó. Ông nhấc điện thoại gọi cho sĩ quan không lưu, Trung tá Vern Jumper.

“Vern,” ông nói, “cho tôi một boong tàu sẵn sàng đáp.”

Phản ứng của Jumper, theo lời Chambers kể lại, gồm những từ mà ông không muốn lặp lại.

Nhưng bất chấp điều đó, Chambers kêu gọi mọi thủy thủ — không kể chức vụ hay nhiệm vụ — lập tức lên boong tàu.

Những gì diễn ra sau đó là: Dây hãm đáp được tháo ra (dùng cho máy bay phản lực), những trực thăng được đẩy qua một bên và một số bị đẩy xuống biển gồm 4 chiếc UH-1 Huey và một chiếc CH-47 Chinook.

Hàng chục triệu đô la thiết bị quân sự chìm dưới sóng biển. Chambers biết vị Đô đốc đang đe dọa sẽ tống ông vào tù…

“Tôi sợ chết khiếp,” ông thừa nhận nhiều năm sau đó. Nhưng ông cũng biết điều gì sẽ xảy ra nếu ông tuân lệnh bắt chiếc máy bay đáp xuống biển. “Khi một người có đủ can đảm để đưa cả gia đình vào một chiếc phi cơ và thực hiện một cuộc đào thoát liều mạng như vậy, bạn phải có trái tim để đón họ vào.”

Trong khi đó, sĩ quan trưởng ngành kỹ thuật của tàu báo cáo một vấn đề. Một nửa số nồi hơi của Midway đang được bảo trì. Họ không đủ hơi nước để đạt 25 hải lý/giờ — tốc độ cần thiết để tạo gió ngược giúp hạ cánh.

Chambers bảo ông ta chuyển tải điện sinh hoạt sang máy phát diesel khẩn cấp và bằng mọi cách phải đạt tốc độ đó.

Con tàu già nua rên rỉ khi tăng tốc. Trần mây chỉ năm trăm feet. Tầm nhìn giảm còn năm dặm. Mưa nhẹ bắt đầu rơi. Những cảnh báo về luồng gió hút nguy hiểm phía sau tàu sân bay đang chạy tốc độ cao được phát bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt — hy vọng phi công có thể nghe thấy dù không có radio.

Lý Bửng chuẩn bị đáp xuống tầu.

Ông chưa từng đáp xuống tàu sân bay bao giờ. Đường băng chỉ dài 1.001 feet — rất lớn đối với tàu sân bay, nhưng nhỏ đến mức gần như bất khả thi cho điều ông sắp làm. Luồng gió hút phía sau tàu có thể quật chiếc máy bay quá tải xuống boong hoặc lật nó ra ngoài mép. Ông chỉ có một cơ hội…

Ông nhìn gia đình mình.
“Khi tôi nhìn gia đình,” ông kể lại, “trực giác nói với tôi là tôi làm được.”
Ông đẩy ga và bắt đầu hạ cánh.

Chiếc Bird Dog vượt qua mép boong, nảy lên một lần, chạm xuống đúng vị trí nơi dây hãm từng nằm, rồi tiếp tục lăn và chậm lại… Các thủy thủ liền chạy về phía sau máy bay, sẵn sàng giữ nó lại trước khi rơi khỏi đường băng…

Nhưng họ không cần phải làm vậy. Lý Bửng đưa chiếc Cessna dừng lại với khoảng cách vẫn còn dư.

Cả boong tàu vỡ òa tiếng reo hò.

Lý Bửng và vợ nhảy ra khỏi buồng lái, kéo ghế sau lên — và từng đứa trẻ được đưa ra, hết đứa này đến đứa khác. Thủy thủ đoàn lúc đầu nghĩ chỉ có hai người. Họ sững sờ khi thấy năm đứa trẻ nhỏ chui ra từ một chiếc máy bay chỉ được thiết kế cho một người!

Đại tá Chambers từ cầu chỉ huy bước xuống. Ông tiến đến người phi công kiệt sức — người đàn ông đã liều tất cả để đánh cược vào điều không tưởng — và làm điều mà không quy định nào cho phép nhưng mọi thủy thủ đều hiểu…
Ông tháo đôi cánh vàng khỏi quân phục của mình và ghim lên ngực Lý Bửng.

“Tôi thăng ông ấy lên Phi công Hải quân ngay tại chỗ,” Chambers nói.

Thủy thủ đoàn Midway nhận gia đình ấy như người thân. Họ quyên góp hàng ngàn đô la giúp gia đình bắt đầu cuộc sống mới ở Hoa Kỳ.

Gia đình Lý Bửng trở thành một trong số khoảng 130.000 người tị nạn Việt Nam tái định cư tại Mỹ. Cả bảy người hiện đều là công dân Hoa Kỳ.

Đại tá Lawrence Chambers không bao giờ bị đưa ra tòa án quân sự. Ông được thăng lên Đề đốc và nghỉ hưu năm 1984 – trở thành người Mỹ gốc Phi đầu tiên tốt nghiệp Học viện Hải quân đạt cấp tướng.

Ngày nay, ở tuổi chín mươi sáu, ông vẫn kể về ngày hôm đó với cùng sự xác tín.

“Bạn phải có can đảm làm điều bạn tin là đúng bất chấp kết cục,” ông nói trong một buổi tưởng niệm gần đây. “Đó là điều duy nhất bạn có thể sống cùng.”

Thiếu tá Lý Bửng nay đã chín mươi lăm tuổi, sống tại Florida. Chiếc Bird Dog mà ông lái hôm ấy hiện được treo trong Bảo tàng Hàng không Hải quân Quốc gia tại Pensacola, vẫn mang phù hiệu Việt Nam Cộng hòa. Bên cạnh nó, trong một tủ trưng bày, là mảnh giấy nhàu nát ông thả xuống boong Midway.

Năm mươi năm sau, cả hai người — người phi công từ chối để gia đình mình chết và người hạm trưởng từ chối để họ chết đuối — vẫn còn đây để kể lại câu chuyện.

Có những khoảnh khắc trở thành biểu tượng lớn hơn chính nó. Đây là một trong số đó. Không chỉ là một cuộc đào thoát, mà còn là minh chứng cho điều trở nên khả thi khi lòng dũng cảm tuyệt vọng gặp sự tử tế phi thường.

Một người cha không bỏ cuộc.
Một vị hạm trưởng không ngoảnh mặt.
Và một boong tàu được dọn trống để đón họ…

Phan Thế Nghĩa lược dịch từ Real Facts

Ngoc Hung Hoang‘s Post

Nguồn: https://www.facebook.com/ngochung.hoang.9484/posts/

* * *

Cú Hạ Cánh Độc Nhất Vô Nhị Của Người Phi Công VNCH Xuống Hàng Không Mẫu Hạm USS Midway Ngày 30/4/1975

(Viễn Đông) – Năm 2010, kỷ niệm 35 năm, ngày hàng triệu người phải bỏ miền Nam VN ra đi tìm tự do, một buổi lễ được đặc biệt tổ chức trên Hàng Không Mẫu Hạm USS Midway, nay là Bảo Tàng Viện USS Midway, đang neo đậu vĩnh viễn tại hải cảng San Diego, miền Nam California.

Vào những ngày cuối tháng 4-1975, Hàng Không Mẫu Hạm USS Midway đã đón nhận hàng ngàn người Việt di tản, trong đó có một số tướng lãnh cao cấp của chính quyền VNCH. Thiếu Tá Phi Công Lý Bửng, một trong số những người có mặt trên USS Midway đã làm cho cả thế giới thán phục, vì ông là người đầu tiên lái loại phi cơ L19 đáp xuống hàng không mẫu hạm an toàn.

Để tìm hiểu chi tiết sự kiện độc đáo của người phi công Không Lực VNCH, Tạp chí Viễn Đông đã được ông dành cho cuộc phỏng vấn đặc biệt, và sau đây là nội dung cuộc phỏng vấn với Thiếu Tá Lý Bửng qua đường dây điện thoại viễn liên.

Viễn Đông: Xin chào Thiếu Tá Lý Bửng, Thiếu Tá mạnh khỏe không?
Thiếu Tá Lý Bửng: Ồ, chào anh, tá với tướng gì nữa, gọi anh em đi cho nó thân mật.

Viễn Đông: Vậy thì cám ơn Thiếu Tá, nhưng trước khi xưng hô anh em, xin Thiếu Tá cho biết năm nay bao nhiêu cái xuân xanh rồi mà chưa nghỉ hưu vẫn phải đi cày?
Th/Tá Lý Bửng: Xấp xỉ bảy bó rồi, nhưng còn cày được ta cứ cày (cười).

Viễn Đông: Vậy thì gọi Thiếu Tá là anh phải rồi, vì đàn em thua anh vài tuổi thôi. (Đến đây xin phép độc giả, chúng tôi đổi cách xưng hô theo lời yêu cầu của Thiếu Tá Lý Bửng).
Th/Tá Lý Bửng: Rồi, OK, tôi làm anh, chú là em. Bây giờ chú muốn hỏi điều gì đây?

Viễn Đông: Thì hỏi anh chuyện lái máy bay đáp xuống hàng không mẫu hạm USS Midway đó mà!
Th/Tá Lý Bửng: Mà hỏi để làm gì?

Viễn Đông: Để đăng báo cho bà con đọc!
Th/Tá Lý Bửng: Thôi mà, có gì mà phải đăng báo! Mà đăng báo có sao không?

Viễn Đông: Sao là sao ạ? Có phải anh khiêm tốn hay là ngại chuyện gì khác?
Th/Tá Lý Bửng: Có liên quan đến chính trị không đó?

Viễn Đông: Thưa không đâu, chả có chính trị chính em gì cả. Đây là câu chuyện lý thú và rất đặc biệt của một phi công Việt Nam Cộng Hòa tài ba thôi.
Th/Tá Lý Bửng: Cho tôi một phút suy nghĩ…. Alô, rồi OK tới luôn đi.

Viễn Đông: Thế là ông anh sẵn sàng trả lời rồi phải không?
Th/Tá Lý Bửng: Sẵn sàng.

Viễn Đông: Trước hết xin cho biết, ông anh gia nhập Không Quân VNCH năm nào? Vào thời điểm cuối tháng 4-1975, anh mang cấp bậc gì, đơn vị nào và đồn trú tại đâu?
Th/Tá Lý Bửng: Cấp bậc cuối của tôi là Thiếu Tá, còn hỏi đơn vị để làm gì vậy chú?

Viễn Đông: Thưa ông anh, trước hết để đơn vị của ông anh hãnh diện là có một bạn đồng ngũ nổi tiếng thế giới, đem vinh dự cho đơn vị; thứ hai là để kiểm chứng xem ông anh có ở trong Không Quân thiệt hay là ông anh cướp máy bay đi thì sao?
Th/Tá Lý Bửng: Chịu thua. Rồi, OK, tôi vô Không Quân năm 1963, đơn vị tôi là Phi Đoàn 114 Quan Sát, đóng tại Nha Trang, rồi gì nữa đây?

Viễn Đông: Anh lái loại máy bay nào khi bay ra hàng không mẫu hạm?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi lái L19, loại máy bay quan sát.

Viễn Đông: Nếu em nhớ không lầm, loại máy bay này người ta thường gọi là máy bay bà già hay là máy bay thám thính, đúng không anh?
Th/Tá Lý Bửng: Đúng rồi đó, nhưng mà gọi là máy bay quan sát cho nó nhẹ nhàng, chứ thám thính nghe ghê quá!

Viễn Đông: Anh bay từ đâu ra hàng không mẫu hạm, và ngày nào?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi bay từ Côn Sơn. Đầu tiên tôi bay từ Tân Sơn Nhất ra Côn Sơn ngày 29-4, rồi từ Côn Sơn bay ra HKMH ngày 30-4-1975.

Viễn Đông: Anh có biết trước vị trí của chiếc HKMH đang ở đâu hay phải bay đi tìm?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi biết có HKMH đón người di tản, nhưng không rõ đang ở đâu, nên phải bay đi tìm.

Viễn Đông: Anh bay bao lâu thì thấy HKMH?
Th/Tá Lý Bửng: Khoảng nửa tiếng hay 45 phút thì gặp chiếc USS Midway.

Viễn Đông: Nếu không gặp HKMH, máy bay của anh có đủ nhiên liệu bay qua Thái Lan không?
Th/Tá Lý Bửng: Nếu ở sát biên giới Thái Lan thì được, còn ở Sài Gòn, Biên Hòa, Nha Trang hay Côn Sơn thì không đủ nhiên liệu bay qua Bangkok.

Viễn Đông: Lúc đó chắc còn nhiều loại máy bay khác, sao anh lại chọn L19?
Th/Tá Lý Bửng: Lúc đó chỉ còn duy nhất chiếc L19.

Viễn Đông: Ngoài L19, anh còn lái được loại máy bay nào khác?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi cũng lái được loại AD5, AD6 và Cessna, nhưng không lái thường xuyên như L19.

Viễn Đông: Vậy khi gặp HKMH, anh làm gì?
Th/Tá Lý Bửng: Thì tôi xin nó cho mình đáp xuống, nhưng khổ nỗi trên máy bay của tôi không có vô tuyến để liên lạc với dưới HKMH, nên tôi cứ bay vòng vòng xung quanh nó và dùng các phương pháp mình đã học để áp dụng cho nó hiểu là mình xin đáp, nhưng chẳng thấy dấu hiệu trả lời!

Viễn Đông: Xin anh đơn cử một trong những phương pháp xin đáp?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi chớp đèn đáp liên tục.

Viễn Đông: Rồi sao nữa anh?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi nghĩ ra cách, viết cái “note” cho họ hiểu là tôi xin đáp. Đầu tiên tôi cột vào con dao và bay sát HKMH, tôi mở cửa liệng dao xuống. Nó đụng sàn tàu, tưng lên rơi xuống biển. Sau đó tôi làm cái thứ hai, thứ ba, cột vào dây súng thảy xuống, cũng rơi luôn xuống biển. Lần thứ tư, tôi cột vào khẩu P. 38, bay thật thấp và liệng xuống. Lạy Trời, lần này không xuống biển. Tôi nhìn thấy một anh chàng chạy lại lượm lên coi và chạy biến đi, không biết đi đâu. Sau khi xuống tàu, được biết, khi họ lượm và đọc cái note của tôi, họ chạy ngay lên báo cho Hạm Trưởng.
Mảnh giấy xin lệnh đáp của ông Bửng, nội dung: “Các ông làm ơn dời chiếc trực thăng sang bên kia cho tôi đáp xuống đường băng. Tôi có thể bay thêm một tiếng nữa, chúng ta có đủ thời gian để dời. Làm ơn cứu tôi. Thiếu tá Bửng, vợ và 5 đứa con”.

Viễn Đông: Trước khi trên HKMH họ lượm được cái note của anh, liệu họ có sợ máy bay khủng bố không, vì anh cứ bay vòng vòng quanh họ và lại bay rất thấp?
Th/Tá Lý Bửng: Không đâu, họ có ống dòm tối tân, họ nhìn thấy hết chứ.

Viễn Đông: Sau khi lượm được note của anh, họ có ra dấu OK cho anh đáp không?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi bay mấy vòng nữa quan sát, thì thấy họ đang dọn dẹp mấy chiếc trực thăng đậu trên phi đạo cho gọn lại, lúc đó tôi biết họ OK cho mình xuống.

Viễn Đông: Trong suốt thời gian là phi công, đã có lần nào anh hạ cánh trên hàng không mẫu hạm chưa?
Th/Tá Lý Bửng: Chưa.

Viễn Đông: Nhưng đã có lần nào anh phải hạ cánh xuống một phi đạo ngắn như trên HKMH?
Th/Tá Lý Bửng: Có chứ, nhưng trên đất liền, đỡ nguy hiểm hơn.

Viễn Đông: Chắc anh biết, phi đạo trên HKMH không có những dụng cụ chuẩn bị cho loại L19 đáp chứ?
Th/Tá Lý Bửng: Biết chứ. Nhưng họ chỉ trang bị lưới và móc để giữ các loại máy bay phản lực khi đáp xuống, không dự trù cho trường hợp của tôi.

Viễn Đông: Khi biết trước như vậy mà anh còn cố đáp xuống, anh có nghĩ là quá liều lĩnh không?
Th/Tá Lý Bửng: Dĩ nhiên là liều mạng rồi, vì không đáp xuống HKMH thì phải đáp xuống biển thôi.

Viễn Đông: Vậy trước khi quyết định hạ cánh, tâm trạng anh ra sao?
Th/Tá Lý Bửng: Nếu bây giờ tôi còn nhớ được tâm trạng lúc đó ra sao thì tôi thành Superman rồi chú ạ.

Viễn Đông: Ồ, em quên, ông anh cho biết trên máy bay L19, ông anh chở những ai?
Th/Tá Lý Bửng: Máy bay L19 chỉ có một chỗ cho hoa tiêu, một chỗ cho ông quan sát, nhưng tôi chơi luôn 7 mạng, tôi, vợ và 5 đứa con. Chính điều này làm người Mỹ rất sợ, vì chở quá trọng tải!

Viễn Đông: Khi bay, anh có cho chị và mấy cháu biết là sắp đáp xuống HKMH không?
Th/Tá Lý Bửng: Không. Cho bả biết, bả và mấy đứa nhỏ sợ thì hỏng chuyện.

Viễn Đông: Trước khi hạ cánh, anh có tin tưởng sẽ đáp xuống an toàn không?
Th/Tá Lý Bửng: Tin chứ, không tin sao dám đáp?

Viễn Đông: Lúc máy bay của anh dừng trên HKMH, mũi tàu còn khoảng cách bao xa thì lọt xuống biển?
Th/Tá Lý Bửng: Lúc đó mừng quá rồi ai mà nhớ, nhưng tôi nghĩ cũng còn một khoảng cách ngắn nữa.

Viễn Đông: Làm sao một phi đạo ngắn như vậy, anh đáp xuống được?
Th/Tá Lý Bửng: Khi máy bay vừa chạm sàn tàu, tôi tắt máy ngay, đó là nguyên tắc đáp ngắn.

Viễn Đông: Khi máy bay của anh hạ cánh an toàn, chuyện gì xảy ra?
Th/Tá Lý Bửng: Ôi, họ túm lại bồng tôi rồi bồng vợ, con tôi ra. Họ ríu rít hỏi han và tỏ ý rất khâm phục, họ dẫn chúng tôi lại gặp Hạm Trưởng, sau đó một Hạm Trưởng ở chiếc khác hay tin cũng bay đến gặp tôi chúc mừng. Người Mỹ họ rất cảm phục mình, thứ nhất là máy bay chở quá mức, thứ hai là dám đáp xuống HKMH bằng L19 và thứ ba là không có vô tuyến liên lạc.

Viễn Đông: Sau đó họ đưa anh và gia đình đi đâu?
Th/Tá Lý Bửng: Họ tiếp đãi rất nồng hậu, sau đó chuyển qua một chiếc tàu thương mại chở qua Subic Bay (Phi Luật Tân). Ở đó 1, 2 đêm, rồi họ chở về Guam và rồi từ Guam qua đây.

Viễn Đông: Sau đó, chiếc máy bay L19 do anh lái họ để ở đâu?
Th/Tá Lý Bửng: Chiếc L19 tôi lái là chiếc máy bay duy nhất được đem toàn vẹn qua Hoa Kỳ và trưng bày trong Bảo Tàng Viện Hải Quân của tiểu bang Florida.

Viễn Đông: Từ đó đến nay, đã có lần nào anh tới nhìn lại chiếc L19 đó, và nếu có thì cảm nghĩ của anh như thế nào?
Th/Tá Lý Bửng: Tôi có đến xem và thấy vẫn nguyên vẹn, còn cảm nghĩ thì mình cám ơn nó đã giúp đưa mình đến HKMH an toàn.

Viễn Đông: Vào ngày 30-4 sắp tới, nghe nói Ban Tổ chức có mời anh qua dự?
Th/Tá Lý Bửng: Đúng, họ có mời tôi.

Viễn Đông: Giả sử họ trao cho anh một chiếc L19 và yêu cầu anh bay biểu diễn rồi đáp xuống USS Midway một lần nữa cho bà con coi chơi, anh có dám không?
Th/Tá Lý Bửng: Dám chớ sao không? Làm thì làm chớ. Lâu quá rồi, với lại mình già rồi nhưng chắc cũng không đến nỗi tệ, vì quen như mình cầm đũa ăn cơm vậy mà!

Viễn Đông: Phục ông anh lắm. Vậy năm người con của anh, có ai nối nghiệp bố không anh?
Th/Tá Lý Bửng: Không, tụi nó nói: “Bố gan quá! Tụi con không dám!”.

Viễn Đông: Thế còn chị nhà, từ sau khi anh hạ cánh an toàn trên HKMH đến nay, có khi nào chị nhắc lại chuyện cũ và tưởng thưởng cho anh không?
Th/Tá Lý Bửng: Bả nói, sao mà đưa bả qua đây làm chi? Còn thưởng thì thưởng lâu rồi! Riêng mấy bà bạn bả hỏi thì bả nói: Ổng làm cái gì thì ổng làm, chứ tôi có biết gì đâu!

Viễn Đông: Còn người Mỹ thì sao? Họ có gặp anh phỏng vấn không?
Th/Tá Lý Bửng: Mỹ thì họ làm hoài đó chứ. Lần nào họ viết bài họ cũng nói họ rất khâm phục phi công VNCH, gan dạ cùng mình.

Viễn Đông: Tại sao lần này họ tổ chức 30-4 trên USS Midway?
Th/Tá Lý Bửng: Chiếc USS Midway này đã quá cũ nên chính phủ Mỹ đưa qua San Diego, biến nó thành cái Bảo Tàng Viện như một chứng tích của cuộc chiến. Trong đó một phần cũng do cái chuyện đáp L19 của tôi làm cho nhiều người tò mò đến xem, nên họ đã làm một cái L19 khác giống như chiếc tôi lái và để trên HKMH cho du khách xem, nhân dịp kỷ niệm 35 năm ngày mất miền Nam.

Viễn Đông: Thôi, làm phiền anh vậy đủ rồi, cám ơn anh và mong gặp anh ngày 30-4 trên USS Midway.
Th/Tá Lý Bửng: Cám ơn chú.

(Tháng 4/2010))

Lê Quốc Lộc
FB ngày 9/4/2019

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*