Trịnh Kim Tiến: Khi Tổ Quốc Gọi Ta…
Ngày 5/6/2011 là một ngày đáng nhớ đối với những người tham gia biểu tình yêu nước chống Trung Quốc và những ai căm phẫn, sôi sục trước sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông. Tôi nghĩ, mỗi người đều có những cảm xúc khác nhau về ngày này, riêng cá nhân tôi, một người đã tham gia đoàn biểu tình, tôi thấy xao xuyến lắm. Khó mà tả được cái cảm giác lâng lâng, nuối tiếc, thèm thuồng và hy vọng.
Đã gần một năm qua đi kể từ ngày chung tay đều bước cất lên tiếng ca Việt Nam quê hương ta, “này người anh em”… đến hôm nay nhìn lại, bọn Tàu kia vẫn ngang nhiên cắt cáp dầu khí, bắt giữ tàu đánh cá, ngư dân Việt Nam, tàu của chúng tràn ngập biển Đông. Chúng tận lực khai thác ngay trên biển đảo quê hương ta mà nói đó là điều rất đỗi bình thường. Máu căm hờn ai thấy cũng sục sôi, hào khí xưa con cháu Tiên Rồng, sự dồn nén, cam chịu khiến cho những người con nhìn về Tổ quốc, nhìn về nơi hải đảo xa xôi Hoàng Sa – Trường Sa yêu dấu trong nỗi uất nghẹn, đau buồn. Cảm xúc ứ đọng thành những giọt nước mắt nặng hạt đong đầy trong khóe mi cay.
Ngày này của năm trước, tôi không có can đảm viết và nói ra như ngày hôm nay. Có lẽ cũng do biến cố gia đình khiến tôi hiểu biết nhiều hơn. Nhưng rõ ràng là, nó không liên quan đến những gì mà tôi đã làm, không liên quan đến bước chân đồng hành trong đoàn biểu tình của những ngày hè oi ả, nắng cháy hăng say một năm trước.
Cũng có thể có nhiều người ác ý hay cố tình đánh tráo khái niệm cho rằng tôi đang mập mờ giữa hai chuyện đó. Nhưng họ quên đi một điều đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Tôi đã từng nói cũng như trả lời rất nhiều cuộc phỏng vấn để thể hiện rõ quan điểm cá nhân:
- Tôi đòi công lý cho bố mình với tư cách là một người con.
- Tôi tham gia biểu tình yêu nước với tư cách một người công dân.
Xin đừng đánh đồng những điều đó với nhau.
Không thể nói tôi tham gia vào hoạt động yêu nước là tôi phải vứt bỏ công việc của gia đình mình.
Càng không thể cho rằng tôi đấu tranh đòi sự công bằng minh bạch cho cái chết của bố mình thì tôi không được quyền yêu nước.
Và tôi cảm thấy rằng không ai có quyền chất vấn tôi khi không trực diện, thẳng thắn mà phải ẩn mình thông qua những người khác, những blog khác, bởi vì những gì tôi làm đều là trách nhiệm mà tôi nghĩ phải làm. Tôi không nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ làm điều gì sai, bởi phàm là con người thì khó có ai có thể tránh khỏi sai lầm. Nhưng tôi có thể chắc chắn một điều rằng: Tôi chưa làm sai điều gì đối với người khác, đối với gia đình, và đối với đất nước của tôi.
Khi tôi bước chân xuống đường tôi chưa hề nghĩ đến một ngày người ta biết tôi là ai, không nghĩ cuộc đời sẽ đưa đẩy tôi đến với những người bạn nào. Khi đọc được lời kêu gọi biểu tình yêu nước chống Trung Quốc trên mạng, qua tìm hiểu trên Facebook, tôi biết được đất nước tôi, quê hương tôi đang phải đối diện, trải qua những khó khăn, sự đe dọa, rình rập, xâm lược của tên hàng xóm xấu bụng mà báo chí vẫn gọi là “láng giềng tốt”. Tôi đã quyết định tham gia vào cuộc biểu tình khẳng định chủ quyền của dân tộc mình, khẳng định quyền của một công dân trong một đất nước độc lập với truyền thống yêu nước với bốn ngàn năm lịch sử.
Nhưng ngày 5/6 năm ngoái, tôi không có xuống đường. Tôi không bước từng bước, hô từng tiếng vang “Hoàng Sa- Trường Sa là của Việt Nam”, “Phản đối Trung Quốc xâm lược”. “Bảo vệ chủ quyền Việt Nam, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, bảo vệ ngư dân Việt Nam”…
Tôi có đi, tôi có đến chỗ mọi người biểu tình, có nhìn thấy những đoàn người từ nhiều ngả trên đường phố hô vang. Nhưng tôi đã không có can đảm bước xuống cùng họ. Tôi không có biết là xuống đó biểu tình rồi có sao không nữa, rồi có bị bắt, có bị xử phạt hay như thế nào đó không. Tôi không có kinh nghiệm cũng như sự hiểu biết nhiều trong việc đó, trong khi tôi lại đi xe, không biết gửi sao cho tiện. Tôi chỉ đi qua, dừng xe lại, cầm chiếc máy ảnh du lịch trên tay và bấm lấy những bức hình. Qua Bờ Hồ rồi vòng lên đường Hàng Bông, những đoàn người khác nhau, nhưng những giọt mồ hôi trên khuôn mặt của những người tham gia biểu tình như hoà cùng máu và nước mắt của cha ông đã đổ xuống vì quê hương thân yêu. Những tiếng hát, lời ca như bùng lên dữ dội trong sự kìm nén. Tôi nhìn họ bằng ánh mắt thèm thuồng, bằng sự ham muốn tột bậc, sự ham muốn được “YÊU NƯỚC”, chẳng có gì hơn, họ đã truyền cho tôi nghị lực và sức mạnh của lòng dũng cảm. Và tôi quyết định, một quyết định gan dạ và táo bạo, có thể nói như vậy với lúc bấy giờ, vào khoảng thời gian đó của tôi, tôi bước xuống đường, bước ra khỏi những lý thuyết của sự sợ hãi, ngày 12/6 tôi đã xuống đường. Đó là sự kỳ diệu đối với tôi, đúng vậy, nhận thức là cả một quá trình. Vượt qua nỗi sợ hãi là cả một bài học.
Trong những buổi biểu tình, tôi có rất nhiều kỉ niệm, vui có, sợ có, lo lắng có, hoài nghi có, thậm chí đau lòng cũng có. Đau lòng là khi tôi chứng kiến, tôi nhìn thấy đồng bào tôi, những người đáng lẽ ra phải đứng về phía chúng tôi, bảo vệ chúng tôi, lại chĩa mũi nhọn, họng súng vào chúng tôi mà ngăn cản. Có khi thì tôi thấy thương yêu, thương những người mà tôi chưa gặp lần nào, khi họ bị bắt vì cũng như tôi đi biểu tình yêu nước mà đến tối mịt vẫn chưa được thả ra, đó là những anh chị em Sài Gòn ngày 17/7/2011 đã bị bắt, bị đánh. Tôi cũng thao thức như người thân của họ ngóng chờ họ trở về. Về những cô chú, anh chị em cùng tôi biểu tình ngoài Hà Nội thì rõ ràng tình cảm đó là chắc chắn, sự lo lắng và yêu thương khi họ bị bắt là không thể khác được với những nhịp đập hồi hộp của trái tim tôi vì ngoài chí hướng đồng lòng của những con người cùng nhiệt huyết, chúng tôi còn có tình cảm chân tay, đồng đội mến thương, sẻ chia tiếp sức cho nhau trên con đường nắng cháy. Còn đây, những người kia là những người cách tôi cả ngàn cây số, tôi chưa bao giờ được tiếp xúc, hay nắm tay hô vang cùng họ một lần, vậy mà sao khi họ bị bắt đem đi, tôi lại thương lo họ đến vậy. Tất cả tình thương mến thương đó giữa chúng tôi, không hề có sự vụ lợi, toan tính hay nghĩ rằng mình làm để được gì cho bản thân, tất cả đều xuất phát từ một điểm duy nhất, đó là tình yêu quê hương đất nước, tình yêu máu thịt đồng bào. Những con người không có trái tim và chỉ có những kẻ không có trái tim và bộ óc thì mới chối bỏ dân tộc mình, anh em mình, thì mới có thể nghĩ những giọt nước mắt, mồ hôi đang chảy của đồng bào mình là gian dối, là toan tính.
Ngày cũ đã qua đi, nhưng ngày mới sẽ lại tới, tôi tin rằng rồi một ngày, một ngày không xa ấy, tất cả chúng ta, những con người Việt Nam, sẽ cùng “đứng chung đồng bào” để “Đáp lời sông núi”.
“Làm sao ngăn được tình yêu với quê hương, đi trên đường tay trong tay đều nhịp bước.
Để còn nhớ tiếng nói cha ông, giặc vào đây sẽ bại vong, còn ghi dấu Bạch Đằng Giang cuộn sóng.
Để ngày sau nhớ hôm nay người Việt Nam tay cầm tay. Tình yêu nước đến bên nhau đứng chung đồng bào.
Tổ Quốc gọi ta Hoàng Sa Trường Sa, rồi sẽ đến lúc chúng ta giành lại.
Nổi sóng biển đông, con cháu Tiên Rồng.
Này người anh em, nắm tay cùng tôi!”
Trịnh Kim Tiến
Nguồn: Facebook Trịnh Kim Tiến









7 Comments
BÙI THỊ MINH HẰNG (1) .
người ta ví chị như một nữ tướng
với tôi chị đúng là hoa hướng dương
quay thẳng mặt trời bừng nở , tỏa hương
với lòng trắng trong , với tâm vô lượng .
chị đã xuống đường , chị trong lòng đường
Hà Nội có ba mươi sáu phố phường
Hồ Gươm tập trung những người yêu nước
vượt qua sợ hải , ngẫn mặt tiến bước .
thanh niên là rường cột của nước nhà
giặc đến đàn bà yếu đuối cũng đánh
mọi người , ngay cả em bé , cụ già
đã yêu nước không một ai lẫn tránh .
Tổ quốc bất hạnh mới có đám thú
lẫn trong Công an , Quân đội Nhân dân
chuyên vây bắt , đánh đập , giết Nhân dân
cùng chung tổ tông , cốt nhục , máu mủ .
mai đây Trung cộng chiếm lấy Việt Nam
chúng bây chắc lại làm chó ngoại bang
lại cong đuôi , lại tiếp tục chạy rong
chớ có mong thằng ba tàu nuôi ăn .
dân Trung cộng một tỷ ba trăm triệu
đói rách lê lết cùng khắp thế giới
Tàu đỏ nghèo khổ , chúng còn túng thiếu
đèo thêm Việt cộng làm sao kham nổi .
Cộng sản nào chẳng vắt chanh bỏ vỏ
tước đoạt quyền sống , bắt người làm chó
thế đấy , nhưng vẫn hô hào bịp láo
( sống chung đại đồng ) chẳng qua lừa đảo .
ngay cả Liên Xô còn phải sụp đổ
cở như Cu Ba , Việt Nam , Bắc Hàn
cố bám Tàu chó chằm vá chế độ
phản dân , hại nước sống đời phì thân .
cám ơn nữ tướng Bùi Thị Minh Hằng
nhập đoàn đấu tranh cùng với con dân
ý thức hiểm họa Trung cộng thiếm xực
qua tay Việt gian chuyên quyền bán nước .
thằng Dũng , thằng Trọng , thằng Sang , thằng Hùng
mười sáu thằng con trong Bộ Chính trị
một lũ Tư-bản-đỏ vô liêm sỉ
tội đồ bán nước , bắt dân bần cùng .
phải bạo động hy thêm xương máu
hơn sáu mươi năm tù ngục đủ rồi
nay phải đứng thẳng đòi quyền làm người
đòi Tự do , Dân chủ cho con cháu .
đừng cầm cờ đỏ , đừng phất cờ máu
lá cờ thấm đẫm máu cả Dân tộc
truyền thừa từ Hồ Chí Minh đầu nậu
vô gia đình , vô Tổ quốc , vô đạo .
chúng vẫn tồn tại nếu ta khiếp sợ
dụ dự là chết , ta phải dứt khoát
bạo động ngay đừng để chúng tàn sát
từng người , từng nhóm rồi cả trăm họ .
Việt cộng sắt máu vô cùng thủ đoạn
đã sống với chúng sao còn lầm lẫn
có đổ máu thế giới không dững dưng
như Phi Châu độc tài đã cáo chung ./-
Lê Văn Kỳ
BÙI THỊ MINH HẰNG (2) .
chị với tôi chưa hề quen biết nhau
Việt Nam cách Mỹ nửa vòng địa cầu
thế nhưng quá gần chỉ cần mở máy
vào ngay mạng lưới điện tử là thấy .
mỗi ngày tôi thường đọc Dân Làm Báo
hạnh phúc thay là phản hồi cuối bài
đánh giá trung thực biểu cảm tỏ bày
phơi trắng mặt bản chất bọn lãnh đạo .
theo dõi biểu tình lòng tôi quặn thắt
máu nóng bốc lên , phừng phừng tim , óc
ngồi xem Clips YouTube ràng rụa nước mắt
rành rành Việt cộng rước Tàu bán nước .
chúng nuôi Công an làm chó bảo vệ
bằng tiền Nhân dân còng lưng đóng thuế
luôn được lên lon , tăng lương , thêm quyền
bắt nhốt , tra tấn người dân quá hiền .
thế giới còn sót mấy thằng độc tài
vài nước Cộng sản nửa đực nửa cái
toàn quân vô lại , quái thai thời đại
vì đâu chúng nó lại còn sống dai .
Dân tộc Việt Nam chịu nhiều oan trái
sáu mươi lăm năm rên xiết , quằn quại
đau nhục quá rồi , sợ hải đủ rồi
Ðồng bào ơi !!! tất cả hãy vùng dậy .
những Clips Video liên tiếp trên YouTube
tôi thấy chị bị hành hung nhiều lần
trên xe Bus chị không hề khuất tất
vẫn bốp chát quân bán nước , hại dân .
xin biết ơn chị Bùi Thị Minh Hằng
một phụ nữ tôi vô cùng ngưỡng phục
thà chết vinh còn hơn sống nhục
liệu ngày tôi về còn gặp chị không .
bởi bất cứ ai khi Công an bắt
vào đồn không chết , cũng mang thương tật
như Ðiếu Cày bị “chặt” một cánh tay
nay sống hay chết gia đình chẳng hay .
” Cộng sản đích thực là loài cỏ dại
mọc lang trên hoang tàn của chiến chinh
chúng sinh sôi trong những đống rác thối
của cuộc đời ” chuyên sát hại sanh linh ./-
Lê Văn Kỳ
( Lời của Ðức Ðạt Lai Lạc Ma )
HỒ THỊ BÍCH KHƯƠNG .
đã thề quyết tranh đấu đến kỳ cùng
hơn mười (10) năm ròng không ngày êm ấm
hai (2) năm tù , một trăm (100) lần bị hỏi cung
bị đánh dã man ( nhưng thừa can đảm ) .
đòi quyền : “con Người phải được làm Người ”
tự do tín ngưỡng , tự do ăn nói …
thôi thúc Ðồng bào đáp lời Sông Núi
bảo toàn lãnh thổ , yêu qúi giống nòi .
( một ) Dân oan trong chín mươi triệu Dân oan
chấp nhận hy sinh mạng sống bản thân
noi gương tiên liệt , anh thư Trưng , Triệu …
phận má hồng đâu thua kém nam nhân .
tiếng nói lương tri đã gây chấn động
vang vọng thế giới truyền thông không ngừng
Việt cộng dàn cảnh giết người thủy chung
nhưng ác tâm bất thành ( em vẫn sống ) .
có lẽ định mệnh Tổ quốc an bài
muốn em tồn tại ( chỉ bể xương vai )
đụng xe , đầu độc , gài bẫy , ám toán …
chẳng riêng em mà bất cứ với ai .
bất cứ người nào không theo “lề phải”
lại còn vạch trần đảng quyền bán nước
rước Trung cộng từng bước vào xâm lược
Việt Nam ơi !!! Tổ quốc nhiều oan trái .
trân qúi tên em Hồ Thị Bích Khương
người con gái nhỏ nhưng can trường
bất khuất chống bạo ngược trên Quê hương
( bờ vai gầy còn lòi đinh nhiễm trùng ) .
vết thương tối ngày ứa rỉ nước vàng
mỗi lần tạm giam Công an khủng bố
đứa đạp vào mặt , thằng đập cổ chân
chế độ côn đồ chơi đòn ” hội chợ ” .
bất kể Nhà Chúa , Nhà Chùa , Nhà Tổ …
chúng cưỡng đoạt để kinh doanh nhà thổ
cờ đỏ sao vàng nhuộm máu toàn dân
Công an Nhân dân đâu khác bầy chó .
những tên đầu sỏ trong Bộ Chính trị
trong Trung Ương đảng chúng giàu bạc tỉ
đã chuyển hết tiền cất dấu nước ngoài
Công an chó ngáp có được gì nhỉ ??? .
gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy thôi
một biển máu không thể nào tránh khỏi
đã gây nên tội ác phải đền tội
trốn đi đâu cho thoát khỏi lưới trời ??? .
Lê Văn Kỳ
TRỊNH KIM TIẾN.
nước đến chân rồi còn ngồi được sao ???
bình thân như vại , ai chết mặc ai
chủ nghĩa cá nhân chẳng thiết Ðồng bào
quằn quại rên xiết , tăm tối tương lai .
Việt cộng sắt máu , dã man thẳng tay
cướp đất ruộng cày , bắt bớ , tù đày
dàn cảnh giết người : – đụng xe , té lầu
thắt cổ trong đồn Công an ( nhưng ) bể đầu .
Công an là hung nô giữ đảng nhà
đảng chủ chốt mười sáu thằng , con Mafia
hai trăm đực , cái âm tà Trung Ương
ba triệu đuôi cong lộn giống , lộn dòng .
chúng ác với dân nhưng hèn với giặc
giặc đây là Trung cộng ở phương Bắc
kẻ thù truyền kiếp ( của ) Dân tộc Việt Nam
lịch sử có lần ( bị ) đô hộ ngàn năm .
hỡi Ðồng hương người Việt ở Hải ngoại
sống phải biết hổ thẹn , phải biết nhục nhã
đã trốn chạy Tổ quốc còn bại hoại
lập lờ , đánh lận , thờ ơ , xa lạ .
hay nay là người Anh , Pháp , Mỹ , Canada …
chẳng dính gốc gác dòng giống Ông Cha
Ðất nước Việt Nam hoàn toàn lạ hoắc
đâu mắc mớ gì Sơn Hà Xã Tắc .
mỗi ngày hãy vào YouTube xem những Clips
như tôi không còn nước mắt để khóc
người già , trẻ thơ , công , nông , trí thức …
chống Trung cộng bị Việt cộng đàn áp .
rõ ràng Việt cộng bán nước từ lâu
Công an Việt nay thành Công an Tàu
chúng nó đánh đập , vây bắt biểu tình
dù dân bày tỏ lòng yêu nước mình .
một lời hô to vạn người hưởng ứng
những anh hùng vô danh của Tổ quốc
tiếp bước tiền nhân truyền thống bất khuất
chống bạo quyền bán nước cho Trung cộng .
không có lần nào lại thiếu bóng hồng
những người con gái Việt Nam bé nhỏ
thân mỏng manh nhưng hồn đầy bão tố
đáp lời kêu gọi Tổ quốc thương vong .
bao lần biểu tình không hề thiếu bóng
người con gái bất hạnh đã có lần
lạy lục , van xin Công an chó săn
(đã ) xúm đánh cha cô đến gảy cổ họng .
Ông Trịnh Xuân Tùng thân phụ ( Trịnh ) Kim Tiến
phải chạy xe ôm kiếm sống qua ngày
bị Công an ( phường ) Thịnh Liệt , quận Hoàng Mai
chận đường trấn lột không được , chúng nện .
Cha đang bị còng Cô xin đút phở
Cha tắt thở trong bệnh viện Việt – Ðức
nay gát thù riêng , tham gia nhập cuộc
tràn đầy nhiệt huyết quyết chống Tàu đỏ .
biết bao nhiêu người trốn chạy Cộng sản
nay phè phởn lại chây mặt chực phản
xum xoe , lạnh lùng , dững dưng , bàng quan
lại còn phản chủ phủ phàng lòn háng .
trong khi tám mươi lăm triệu Ðồng bào
ba mươi sáu năm đói cơm , rách áo
bị tướt đoạt mọi quyền sống tự hào
còn bị bóc lột , trấn áp tàn bạo .
ta hổ thẹn vì ta thân tầm gửi
sống ương hèn , vị kỷ trên đất người
mãi ngụy biện , cứ trách móc , đổ lỗi
chỉ tự dối không dám ngẫn đầu thôi .
xin đa tạ những người Cha , người Mẹ
đã sinh đẻ , nuôi dạy những người con
sống đạo nghĩa , biết hiến dâng tuổi trẻ
hy sinh xương máu , đền đáp núi sông .
xin biết ơn anh thư Trịnh Kim Tiến
khí tiết đâu thua gì nam nhi chí
những con dân đất Việt còn liêm sỉ
quyết không sống nhục , thà chết vinh hiển .
những tấm lòng yêu Tổ quốc tha thiết
trực diện đấu tranh bảo vệ Ðất nước
trước họng súng Việt cộng không sờn lòng
quyết chống Trung cộng giữ gìn Quê hương ./-
Lê Văn Kỳ
LÊ THỊ CÔNG NHÂN (1) .
phận thân nhỏ bé
có tội tình chi
như con se sẻ
giữa vườn xuân thì .
như con chim sâu
nhảy nhót chuyền cành
giữa bầy diều hâu
máu lạnh hôi tanh .
Nhân chống bạo quyền
khát máu độc đảng
bảy mươi năm liền
tước đoạt quyền sống .
Nhân vì Ðồng bào
xả thân tranh đấu
đấu tranh quyết liệt
đòi quyền Tự do .
đòi quyền đối kháng
đa nguyên , đa đảng
thực thi Dân chủ
tôn trọng Nhân bản .
Nhân với Dân oan
cùng chung chiến tuyến
tố cáo tham quan
cưỡng đoạt tài sản .
vạch mặt tham nhũng
trấn lột Nhân dân
đày đọa , khủng bố
dã man , bạo tàn .
Xuân qua Xuân lại
nhà tù Thanh Hóa
địa ngục trần gian
Nhân bị đày đọa .
người Luật sư trẻ
LÊ THỊ CÔNG NHÂN
tấm gương liệt nữ
Dân tộc soi chung .
Lê Thị Công Nhân
người nữ anh thư
vẫn còn trong tù
vững lòng , bền gan .
ta chưa một lần
gặp mặt , nhưng gần
gần trong gan tấc
xin cám ơn Nhân .
Tổ quốc đang cần
những người con ngoan
anh hùng , liệt nữ
như Ðài , như Nhân …
Tổ quốc ghi ơn
những ( bà ) mẹ hiền thục
Nhân , Nghĩa , Trí , Ðức
nuôi dạy đàn con .
cầu Chúa , khấn Phật
hãy giao Ðất nước
cho những người con
Lễ , Nghĩa , Trí , Tín .
trân qúi đa tạ
những Nhà Dân chủ
còn trong ngục tù
xứng danh lãnh tụ .
chỉ sớm muộn thôi
chế độ cờ đỏ
nhất định sụp đổ
Người ( lại ) được làm Người ./
Lê Văn Kỳ
LÊ THỊ CÔNG NHÂN (2) .
có thật con về không hả con thơ ???
Tổ quốc đau nhớ !!! Dân tộc mong chờ !!!
từng giờ từng phút con của đất mẹ
bốn (4) năm nhục hình trong ngục tù đỏ .
ra khỏi tù nhỏ vẫn còn tù lớn
tám mươi sáu (86) triệu người đang quằn quại
đòi hỏi Tự do – Công lý – Bác ái
con lại đấu tranh vì tâm con rộng .
với huyết thống nhị Trưng , Triệu bất khuất
cô Giang , cô Bắc … quyết không hàng giặc
xưa giặc Tàu Ô ngàn năm (1,000) đô hộ
nay giặc nội thù đang rước Tàu đỏ .
Dũng , Sang , Hùng , Trọng … mười lăm (15) con thú
lũ bán nước đang nắm quyền hành xử
chơi toàn đòn bẩn , côn đồ , vô luân
hèn với Trung cộng , ác với toàn dân .
những người yêu nước khác gì chim sâu
trước diều hâu , trước răng đen mã tấu
bần cố vô sản biến thái quá mau
mới chân dép râu nay miệng đầy máu .
máu của trẻ thơ sống đời (trên) bải rác
đầu đường , xó chợ không được đi học
còn bị nhồi nhét , còn bị đầu độc
tư tưởng cặn bã Xã Hội Hồ , Mác .
máu Ðồng bào yêu nước đi biểu tình
chống bọn Trung cộng giết hại dân mình
sáu (6) tỉnh miền Bắc , ven bờ biển Ðông
cướp tàu , giết ngư dân … chẳng chạnh lòng .
ba (3) năm quản chế khác nào cá nằm
chờ chúng băm vằm khi chúng hung hăng
như đã hơn một trăm (100) lần bị đánh đập
ngọn đuốc Dân oan HỒ THỊ BÍCH KHƯƠNG .
Công an Nhân dân ( công cụ của đảng )
không mặc áo vàng nhưng lưng lận súng
đánh hơi , chực chờ như những con chó
táp những Nhà Dân chủ bị quản chế .
chỉ là tọa kháng ngay trong tư gia
vì uất hận mất Hoàng Sa , Trường Sa
người con gái thủy chung của Ðất nước
thế mà PHẠM THANH NGHIÊN cũng bị bắt .
mặt thật chế độ Việt gian lãnh đạo
xảo trá , bịp bợm , lừa đảo , gian manh
sắc máu , trấn lột , đàn áp dân lành
đã hơn sáu mươi (60) năm còn tàn bạo .
TRẦN KHẢI THANH THỦY Nhà Báo , Nhà Văn
bị nhốt vào tù vì tội nói thật
Xã Hội Chủ Nghĩa : ” bóc lột Vật chất
chà đạp Nhân phẩm , áp bức Tinh thần ” .
LÊ THỊ CÔNG NHÂN một vì sao sáng
khẳng định từ khướt , quyết không nhân nhượng
bất cứ thỏa hiệp , chớ hòng chiêu mời
tranh đấu đến cùng ( dù còn mình tôi ) .
ruộng đất của dân lũ bây ăn cướp
tài sản Ðất nước chúng mầy ăn cắp
đến phẩm vật cứu trợ còn ăn chận
tài nguyên , sinh lực chia nhau đem bán .
Tổ quốc yêu con vì ngoài tư chất
dịu dàng , thông minh , hiếu đạo , học thức
lại dũng cảm phản kháng bọn duy vật
nhận Trách nhiệm vì nặng lòng yêu nước .
mỗi bước chân của các con cất bước
Mẹ Việt Nam nâng gót các con đi
toàn dân trân qúi những bậc anh thư
nối tiếp tiền nhân rạng danh Lịch sử .
tôi là ai mà vô cùng xấu hổ
không dám bày tỏ một lời tri ân
HỒ THỊ BÍCH KHƯƠNG , LÊ THỊ CÔNG NHÂN
THANH THỦY , THANH NGHIÊN … những Nhà Dân chủ .
những bậc nữ lưu khí phách hơn người
coi thường mạng sống , chấp nhận tù ngục
hy sinh vì Ðất nước , vì giống nòi
“thà chết vinh quang , còn hơn sống nhục ” .
người Việt Hải ngoại trốn bỏ Tổ quốc
còn được mấy ai nghĩ về Quê hương ???
hay lo làm giàu , hay lo đâm thọc
quyên góp tiền bạc làm chuyện đâu không .
ba mươi bảy (37) năm vẫn trơ mặt mốc
Mặt Trận đánh trống , Cộng Ðồng thổi kèn
một miếng ăn lắm Hội , Ðoàn bon chen
Tổ quốc cha chung không thằng ( con ) nào khóc ./-
Lê Văn Kỳ
CÁI ÐỒ PHẢN PHÚC .
những ngử “ăn cháo đá bát” phản phúc
mần mò tuột quần lý giải đứng đái
hộc tốc , bộp chộp bất cần đực – cái
quên cha bản mặt thất thần , tủi nhục .
trên sóng đại dương , giữa rừng hoang đảo
ngày tháng ngã tay nhận Welfare im thít
tiếng tây , tiếng mẽo không đủ che đít
nay phè phởn , bơ bơ mặt bố láo .
hể đâu có tổ chức dù xà bát
miễn có xướng ca vô loài mặt trơn
hay về Việt Nam cúi lòn xin hát
qua Hawaii vé có mắc cũng không còn .
nhưng đi biểu tình trông mòn cả mắt
kêu khàn cả hơi cũng chỉ vài mươi
trong khi Tỵ nạn hơn mười ngàn người
nay sàng qua , đãi lại (…) phủ phàng thật .
là Quân nhân kỷ niệm Ngày Quân lực
vắng hẳn cái bọn chuyên ngồi tán dốc
công trạng trận mạc , lon lá , cấp , chức
nay bị thịt lòi mặt lũ khiếp nhược .
Quân lực Việt Nam vẫn không rã hàng
với lòng tự trọng , với niềm kiêu hãnh
quyết giữ thanh danh giương cao cờ vàng
đừng đâm sau lưng , đừng sống máu lạnh .
ngày ba mươi tháng tư ngày mất nước
ba chân bốn cẳng tuông chạy nước ngoài
lánh Cộng sản ăn sâu trong tim, óc
nhưng Ngày Quốc Hận chẳng còn mấy ai .
vẫn đeo Thẻ bài Tỵ nạn sao quên
ngày tháng tư đen Tổ quốc tang thương
do bởi vì đâu tuyệt lộ cùng đường
phải nuôi thù hận , oán trả – ơn đền .
điểm mặt tới lui cũng mấy con chó
chẳng riêng gì hải đảo Hawaii mới có
bởi vì trọng tâm Nghị quyết băm sáu
cờ máu tung tiền khắp cùng mọi chỗ .
tiền Việt cộng là tiền máu nhân dân
máu trẻ thơ máu của cả Dân tộc
Việt cộng tướt đoạt , Việt cộng trấn lột
một bầy vong bản , tàn độc , dã man .
thằng Nguyễn Tấn Dũng hai lần Thủ Tướng
dư thừa thời gian bán dần Ðất nước
cho Tàu Hán man thỏa mộng bành trướng
ai thương , ai khóc , số phận Dân tộc ??? .
nếu đã khiếp nhược không cứu Tổ quốc
xin đừng múa may nối giáo cho giặc
tự hào trí thức , vỗ ngực tự cao
khuynh loát Ðồng hương giết hại Ðồng bào.
đạo làm người sống phải có thủy chung
không chung thủy cũng chớ đừng phản thùng
phải nhớ cội nguồn , phải nhớ căn nguyên
lý do hiện diện trên đất tạm dung .
nếu còn sót lại một chút lương thiện
khóc cho vận nước trong cơn tai biến
hãy kềm dục vọng , cố gắng làm người
danh vọng , tiền bạc chỉ phù du thôi ./-
Lê Văn Kỳ