Uyên Thúy Lâm: Đường Về Chiêm Quốc

 

Dẫn: Cuộc hôn nhân của Công Chúa Huyền Trân với Vua Chiêm Chế Mân.
thumbnail_image2Tháng 6 năm Bính Ngọ (1306) vua Trần Anh Tông cử Trạng Nguyên Mạc Đỉnh Chi, Ngự Sử Đoàn Nhữ Hài và Thượng tướng Trần Khắc Chung cầm đầu phái đoàn Đại Việt gồm nhiều quan quân hộ tống đưa tiễn cô dâu Huyền Trân về Chiêm Thành.
Sau hôn lễ, Công chúa được Vua Chế Mân phong tước Hoàng Hậu với tước hiệu là Pâramecvari của Champa
Vào tháng 5/1307 vua Chế Mân băng hà (vào năm Hưng Long thứ 15 , năm Đinh Mùi), Hoàng Hậu Huyền Trân đau đớn bơ vơ và có nguy cơ bị phải lên giàn hoả thiêu chết theo chồng…

ĐƯỜNG VỀ CHIÊM QUỐC

Mùa xuân Thượng Hoàng du phương Nam
Vua Chiêm đón chào nhạc tấu vang.
Đẹp lòng Người ban lời đính ước,
Cho cùng Công chúa kết trăm năm.

Hoàng huynh Anh-Tông với triều trung,
Ý chưa thuận lòng cho cưới xin.
Vua Chiêm dâng hai châu Ô, Lý,
Xin đón giai nhân về nước mình.

Huyền Trân vừa độ tuổi xuân thì,
Nhung gấm êm đềm nâng bước đi.
Chớm nở duyên tình cùng Thượng tướng,
Đôi tim hòa nhịp hẹn thề ghi.

Vì ân đất nước phải lên đường,
Giã biệt cung vàng rời lầu son.
Đường ra biên ải mờ sương lạnh,
Hiu hắt biên phương lệ mấy hàng.

Đường về nam, Thượng tướng bên người,
Chẳng thể cùng nhau chung hướng đời
Trùng điệp quan san ngần ngại bước
Thương chàng, lệ nóng dạt dào rơi!!

Gió ơi! đừng thổi nữa lòng đau,
Cố quận hoài trông ngấn lệ trào.
Ta đến quê người duyên có thuận,
Gánh tình non nước đến nghìn sau?

Kinh đô Chiêm lấp lánh ánh vàng,
Hôn lễ tưng bừng ca múa vang
Quân vương nâng nhẹ đôi tay ngọc,
Nàng đến cùng ta, hạnh phúc tràn.

Paramecvari của lòng ta
Mẫu nghi cao sang của mọi nhà,
Thành quách, vương triều này vô nghĩa,
Nếu lòng Hoàng Hậu chẳng thiết tha.

Trải mấy mùa trăng duyên thắm tươi,
Chàng nâng niu, dạ thiếp bồi hồi.
Tơ loan thắm đượm hòa ân ái,
Chung bóng bên nhau suốt quãng đời.

Ân tình đang thắm tuổi đang xuân,
Nào ai biết trước bước căn phần.
Hương lửa chưa tròn năm ước nguyện,
Vua về âm cảnh, kiếp phù vân!!

Góa phụ đớn đau trong đơn côi
Cả kinh đô tang tóc ngập trời,
Tang lễ Quân vương xuôi mệnh bạc
Phận nàng phiêu dạt cánh hoa rơi!

Vời trông về đất Thăng Long trước,
Nghe dậy niềm đau nhớ cố hương
Đâu hoàng thành của ngày thơ ấu,
Nhớ khi lưu luyến buổi lên đường…

Mai này định mệnh đời oan nghiệt
Giàn hỏa theo chồng trọn nghĩa ân.
Trăm họ muôn nhà ai đã thấu,
Nàng dâng Ô, Lý đến muôn dân…

Trải bao nắng hạ đông tàn
Nghìn sau nước Việt ngập tràn cỏ hoa.
Công Huyền Trân mở cõi bờ
Tình Bà dâng nước non nhà nghìn thu.

UYÊN THUÝ LÂM
Boston

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

 
 

Leave a Comment