Huỳnh Quốc Bình: Chỉ Có Mẹ và Chỉ Có Mẹ Mà Thôi!

 

me-va-tinh-mau-tuLTG: Tôi không chỉ viết bài này đặc biệt cho ngày “Mother’s Day” mà tôi viết trong tinh thần các người con cần nhớ ơn Mẹ của mình 365 ngày trong một năm. Công lao của các bà mẹ không thể chỉ được nhắc đến một ngày là đủ. Xin mời quý vị vào trang nhà www.huynhquocbinh.net để nghe bài giảng luận (âm thanh) “Mẹ và con” với nhiều điều mà ít ai muốn đụng đến. (HQB)

Có những ông chồng cái gì cũng đùn cho vợ làm, cái gì cũng để vợ lo… còn mình thì cứ ỳ ra đó, không làm gì cả, mà chỉ chờ ngày “Mother’s Day” hằng năm của người Mỹ, rồi vội vã ra chợ mua một bó bông, tấm thiệp về tặng vợ để chứng tỏ “tình yêu của mình” đối với nàng. Có những người con hay nói “Mom, I love you”, nhưng “Mom” thì hằng ngày phải làm việc theo kiểu “đầu tắt mặt tối” hay “đầu bù tóc rối” mà con không hề bận tâm. Ngoài giờ học, hay đi làm, con chỉ lo vui chơi, riêng “Mom” cực nhọc muốn “chết Mom của Mom” luôn, mà con không biết. Hoặc các con chỉ chờ ngày “Mother’s Day” hằng năm mua một bó bông hay tấm thiệp có in sẵn vài câu tiếng Anh từ tiền của “Mom” và cứ nói như cái máy “I love you, Mom”. Thế là xong, chờ năm sau nói tiếp.

Xin thú thật tôi không có thói quen mua bông hoa hay thiệp để tặng vợ vào ngày nêu trên, nhưng hằng ngày tôi luôn tiếp Nhà Tôi một tay cho bất kỳ công việc lớn hay nhỏ và luôn chú ý đến việc săn sóc nhau. Ngày lễ dành cho các Bà Mẹ, bài viết này là món quà tôi dành để trân trọng tặng Nhà Tôi, hầu nói lên sự cảm ơn của tôi đối với nàng, và cũng để các bà mẹ Việt Nam đọc cho vui hay cho “đời bớt khổ”.

Tại Hoa Kỳ, hằng năm vào Chúa Nhật thứ nhì của tháng 5, nguời bản xứ chọn làm ngày đặc biệt dành cho mẹ, gọi là “Mother’s Day”. Người Việt Nam tại hải ngoại chỉ mới “gần gũi” với ngày này về mặt hình thức sau ngày 30-4-75. Đối với một số người con có hiếu của “phe ta” thì trọn năm, ngày nào cũng đều đặc biệt dành cho Mẹ hết cả. Tôi tin là người Việt Nam nào cũng đều biết đến ý tình của nhạc phẩm “Lòng Mẹ” do nhạc sĩ Y Vân sáng tác. Những câu độc đáo và ý nghĩa như: ”Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào. Lời ru êm ái như đồng lúa chiều rì rào. Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng mẹ yêu…”

Nếu có bà mẹ nào vừa sanh con ra, bị người khác áp bức phải chia lìa tình mẫu tử, hoặc chính họ quyết định vứt bỏ con mình… thì không tính, chứ không một bà mẹ nào muốn lìa xa con mình vĩnh viễn. Hầu hết các bà mẹ trên thế giới, nhất là bà mẹ Việt Nam đều có thể chết thay cho con mình một cách không cần đắn đo suy nghĩ. Ngay cả các loài vật cũng thương con. Hổ còn không ăn thịt con. Riêng hình ảnh con gà mái túc con là gần gũi với loài người nhất. Và trong tiếng Việt, con cái gọi mẹ mình bằng nhiều cách khác như “mẹ”, “má”, “vú” hay “mạ”… Nói chung, gọi cách nào thì cũng nói lên ý nghĩa cao đẹp của tình mẹ thiêng liêng.

GaMai_Tuc_Con
Trong xã hội, tôi thấy không ít người mơ hồ về tình mẫu tử thiêng liêng, nên cứ tưởng là một người đàn bà nào khác có thể thương mình hơn mẹ ruột mình, nên mới xảy ra tình trạng người con quay lưng với mẹ. Tôi có thể nói mà không sợ sai, chỉ có mẹ ruột mới dám chết cho con mình, chứ không một người đàn bà nào dám chết thay cho con người khác, dù họ cũng có lòng thương người. Loài vật có hình ảnh con gà mái hiền hòa xoè đôi cánh nhỏ bé để che chở cho đàn gà con trước móng vuốt diều hâu, và nó sẵn sàng sống chết với kẻ địch hung tợn để bảo vệ sự sống cho còn mình, là một hình ảnh chứng minh hùng hồn nhất về tình mẹ thương con của loài vật. Loài vật mà còn sống chết với con mình như thế thì loài người chắc chắc phải trội hơn nhiều. Thiết nghĩ tôi không cần phải liệt kê một trường hợp nào về phía người Việt Nam bởi ai cũng biết nhiều câu chuyện sống động khác nhau về “lòng mẹ bao la như biển Thái Bình”.

Me_cho_2con_bang_xe_dap

Mẹ mừng đến trào nước mắt khi con chào đời.
Mẹ lo đến khóc khi ngày đầu con vào trường.
Mẹ khóc khi con trai nhập ngủ vào quân đội.
Mẹ khóc khi con gái về nhà chồng và khi con trai có vợ đòi ra riêng.
Mẹ buồn khổ khi hay tin con mình dang dở tình yêu.
Me đau lòng khi con bị chồng phụ bạc hay vợ quay lưng.
Mẹ thương con, không muốn xa con, nhưng vì tương lai của con nên đành phải gửi con đi vượt biển tìm tự do cho một tương lai chói lọi sau này.
Mẹ cắn răng nuốt vào lòng điều sỉ nhục từ nàng dâu hỗn hào để mua hạnh phúc cho con trai. Mẹ nhẫn nhịn thằng rể thiếu lễ độ để hạnh phúc con gái mình tồn tại.
Mẹ nuốt những u uất vào lòng để các con không biết cha chúng nó phản bội mình, hầu con cái an tâm học hành đổ đạt. Mẹ chịu khổ để nhịn cho con ăn và nhường cho con mặc…

me nuoi con

Không phải vô lý mà người xưa có những lời nói trở thành tục ngữ, ca dao: “Mẹ nuôi con như biển Hồ lay láng, con nuôi mẹ, tính tháng tính ngày.” Hoặc thực tế ngoài đời: “Một bà mẹ nuôi nổi mười đứa con, nhưng mười người con, không nuôi nổi một bà mẹ.”

Ngoài những bà mẹ chồng hay mẹ vợ thuộc thành phần có tánh tình khó khăn, nên không muốn sống chung với con cái đã lập gia đình, thì không nói làm chi; chứ hình ảnh người con trai, hoặc con gái sống trong nhà cao, cửa rộng với chồng con, hay vợ con mà không có được cái phòng hay cái giường cho mẹ mình trong căn nhà to lớn hay biệt thự của mình thì còn gì phũ phàng hơn. Tại hải ngoại này, không thiếu cảnh: “Mẹ già hết gạo treo niêu, mà anh khăn đỏ khăn điều vắt vai.” (CD)

Hình ảnh người con ung dung sống trong nhung lụa với vợ con hay chồng con của mình, để mặc cho cha mẹ sống trong túng quẫn, cô đơn, cả năm không thăm viếng được một lần; nhưng sau khi cha mẹ qua đời, mới thi nhau xây mồ cho thật lớn để “báo hiếu” theo kiểu “sống nhà lá, chết nhà lầu” như có người từng chua chát qua một bài viết, mà tôi đọc được cách nay khá lâu. Đúng là “Mẹ già ở chốn lều tranh. Đói no chẳng biết, rách lành không hay” (CD)

Me gia

Ai được cơ hội phụng dưỡng cha mẹ, nhất là người mẹ, đối với tôi là một đại phước. Bổn phận làm con phải tuyệt đối cư xử với mẹ mình giống như câu Ca dao: “Mẹ già đầu bạc như tơ. Lưng đau con đỡ, mắt lờ con nuôi”. Anh nào, chị nào thấy chồng mình hay vợ mình vì muốn chìu ý mình bằng cách đẩy cha mẹ ra ở riêng cho nhà cửa không còn mùi dầu cù là, mùi dầu xanh, hoặc mùi của thuốc dán “salonpas”, hoặc không còn nghe tiếng ngáy lớn, hay tiếng ho hen v.v… Thì các bạn nên chuẩn bị tinh thần. Khi các bạn chẳng may đau yếu hay trở nên tàn phế thì các bạn cũng sẽ lãnh hậu quả tương tự. Tôi dám bảo đảm điều đó.

Có những người con không ý thức là nhờ ai mà họ học hành đổ đạt để ngày nay có địa vị quan trọng trong xã hội với đời sống vật chất hơn người. Tôi có thể nói mà không sợ sai, đại đa số bạn trẻ được thành công là nhờ công ơn cha mẹ, nhất là người mẹ. Tiếc thay, trong xã hội không thiếu những người con có thái độ khinh thường cha mẹ, hoặc không dám giới thiệu cha mẹ mình với bạn bè vì thẹn. Cha mẹ người ta sang trọng, còn cha mẹ mình thì quê mùa, thất học, nếu để người ta biết thì mất mặt. Loại con này nếu ai dám làm bạn hay chọn làm người phối ngẫu thì quả thật là một cuộc phiêu lưu tình cảm. Cha mẹ của họ mà họ còn không nhìn, thì mình sẽ ra sao nếu chẳng may sa cơ thất thế. Thánh Kinh Cựu Ước khuyến cáo phận làm con như sau: “Chớ khinh bỉ mẹ con khi người trở nên già yếu.” (Châm-Ngôn 23: 22b)

Con cái không vâng lời mẹ, tin tưởng người yêu rồi bụng mang dạ chửa và tàn tệ hơn khi tác giả bào thai “xa chạy cao bay”… Mẹ là người lãnh đủ những cai đắng, tủi nhục đến từ chồng, từ gia đình nội ngoại hai bên và xã hội. Chỉ có mẹ và chỉ có mẹ mới chịu đựng nỗi mà thôi. Bạn trẻ nào muốn nên người thì cần nhớ nằm lòng lời khuyến cáo của Thánh Kinh: “Hỡi con, hãy giữ lời răn bảo của cha, chớ lìa bỏ các phép tắc của mẹ con” (Châm-Ngôn 6: 20)

Tại hải ngoại, nhiều bà mẹ hay bà chị trong một số gia đình Việt Nam đã tình nguyện “mù chữ” để con mình hay em mình trở thành người khoa bảng, học rộng hiểu cao. Có người may mắn được con hay em trân quý công lao của họ, có người “bạc phước” nên bị lãng quên vì cái “tội mù chữ”.
Me_BongBe_CacCon
Nhắc đến tấm lòng người mẹ thì tôi không thể quên “Khúc Xương Sườn” của tôi. Tình thương của Bà Nhà tôi dành cho con cái, vô bờ bến. Nàng làm việc siêng năng, cực nhọc và luôn “hà tiện” cho nàng, nhưng rộng rãi với chồng con và cư xử hết lòng với ông bà, cha mẹ, anh chị em, họ hàng và bằng hữu… Trong đời sống hằng ngày, nàng thường sử dụng các đồ vật thuộc loại “second hand” từ chồng con. Nàng không màng đến các loại nữ trang đắc giá hay phải có sự trang sức diêm dúa để “hơn người” thì mới được. Nàng chỉ có “khuyết điểm” là không giỏi nói yêu thương, hoặc ra vẻ yêu thương người khác bằng những lời hoa mỹ. Đề cập đến điều này tôi có thể bị mang tiếng là ca ngợi vợ nhưng tôi không ngại, bởi thà tôi bị “mang tiếng” là người thích khen vợ, hơn là trở thành thằng chồng bất nghĩa, chuyên nói xấu vợ mình. Đối với tôi, ông nào thuộc thành phần “văn người, vợ mình” thì tôi mới phục.

Kết luận: Lòng mẹ thật sự “bao la như biển Thái Bình”. Chỉ có loại “mẹ mìn” mới cư xử xấu với con mình, chứ không bà mẹ hiền nào lại có thể ruồng bỏ con cái và có hành động “ruột bỏ ra, da bỏ vào”. Chỉ có những đứa con bất hiếu mới cư xử tệ bạc với mẹ mình. Đừng ai vì quá tin tưởng hay mơ hồ về “tâm địa” của chồng hay vợ mà ruồng bỏ mẹ mình. Đừng vì quá đơn giản trong suy nghĩ, mà vô tình biến mẹ mình thành một thứ nô lệ không lương, hoặc “mụ già” mang tiếng là ăn nhờ ở đậu để được hưởng chút “canh thừa cá cặn”. Đừng bao giờ nói yêu mẹ bằng cái miệng mà hãy để tâm chăm sóc mẹ mình hay mẹ của người phối ngẫu một cách hết lòng. Đừng vì quá u mê không thấy những hành động, lời nói ngon ngọt theo kiểu giả dối của người phối ngẫu đối với mẹ mình khi có sự hiện diện của mình, nhưng khi khuất mắt mình thì bao nhiêu ê chề mẹ phải cắn răng cam chịu vì hạnh phúc của mình. Đừng ai “ngu xuẩn” để có thái độ thiếu tôn trọng mẹ của mình. Mình không biết tôn trọng mẹ mình thì đừng hòng người phối ngẫu trọng mẹ của ta.

Huỳnh Quốc Bình
P.O. Box 20361, Salem, OR 97307. USA
(503) 949-8752
E-mail: huynhquocbinh@yahoo.com

 
 
 

2 Comments

  1. Bài học đầu đời của người con là lòng hiếu thảo yêu thương mẹ cha.Nhưng có bao nhiêu người đưa ra thực hành và áp dung.chính vì vậy mới có câu,cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển,con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.Thế thái nhân tình là thế đó . . . Nhưng không vì thế mà cha mẹ ruồng bỏ con cái . . . . . .cái hay cái cao siêu của tình cha nghĩa mẹ đáng được muôn đời ghi nhớ và ca tụng.Không sách vở nào ghi chép hết được công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.Câu nói để đời “công cha như núi thái sơn,nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” là triết lý và văn hóa của dân tộc Việt.Đạo Công Giáo điều răn thứ 4 thảo kính cha mẹ,không còn văn bản nào hay và đúng nghĩa hơn lời của Chúa.Đời là thế,thế thời phải thế . . . .Bông hồng trắng cho Me . .MẸ . . . .Boston lễ MẸ 2017./-

  2. Nhờ làm viêc và tiếp súc thường xuyên với giới trẻ nên tôi có trao đổi và nói chuyện về văn hóa chính trị với những người tôi quen biết, đai đa số giới trẻ ngày nay không quan tâm mấy về chính trị và văn hóa mà họ quan tâm đến lầm sao có nhiều tiền có văn bằng cao và có công việc tốt ổn định đời sống để thoái mái hưởng thụ những nhu cầu tân tiến của thời đại . . . . .Ngày lễ mẹ hỏi các bạn trẻ họ trả lời . . . . .tùy theo sự hiểu biết của mỗi người và sự diễn đạt khác nhau, nhưng có sự đồng thuận là có tôi hiện hũu trên đời này là nhờ có mẹ cha,cây có cội nước có nguồn.yêu mến mẹ cha là đạo hiếu của con người bình thường với luật sống tự nhiên từ khởi thủy cho đến tận cùng ./-

 
 

Leave a Comment