Tawfik Hamid: Từ Đáy Lòng Của Một Người Hồi Giáo Chân Thực

 

tawfik hamid web site newTôi được sinh ra là người Hồi Giáo và đã sống suốt cuộc đời như một tín đồ Hồi Giáo.
Sau những cuộc tấn công khủng bố man rợ khắp hành tinh này do bàn tay những anh em Hồi giáo của tôi, và sau quá nhiều hành vi bạo lực của những tín đồ Hồi giáo ở nhiều nơi trên thế giới, tôi cảm thấy có trách nhiệm như là một người Hồi giáo và là con người, phải lên tiếng và nói ra sự thật để bảo vệ thế giới, kể cả người Hồi giáo, tránh khỏi một thảm họa có thể thấy trước và một trận chiến giữa các nền văn minh.

Tôi phải thừa nhận rằng giáo huấn hiện hành của Hồi giáo kích động bạo lực và thù ghét đối với những người không phải là tín đồ Hồi giáo. Chính chúng ta, những người Hồi giáo cần phải thay đổi.
Mãi đến bây giờ, chúng ta vẫn chấp nhận chế độ đa thê, hành động vũ phu đối với phụ nữ và án tử hình cho những người bỏ đạo Hồi cải sang các tôn giáo khác. Chúng ta chưa từng bao giờ có lập trường rõ ràng và vững chắc chống lại quan niệm về nô lệ hoặc chiến tranh, truyền đạo và chế ngự những kẻ khác vào đạo Hồi và buộc họ phải trả một loại thuế nhục nhả gọi là jizia.
Chúng ta đòi người khác phải tôn trọng tôn giáo của chúng ta, trong khi chúng ta lúc nào cũng chửi lớn (bằng tiếng Ả Rập) những kẻ ngoại đạo trong những buổi thứ sáu cầu nguyện ở các thánh thất Hồi giáo.
Chúng ta để lại thông điệp nào cho con cháu khi chúng ta gọi những người Do Thái là “đồ hậu sinh của loài heo khỉ”? [Dù rằng người Ả Rập và người Do Thái đều là hậu duệ của ông Abraham]!
Phải chăng đó là một thông điệp của tình thương và hòa bình, hay là một thông điệp của sự thù hận?
Tôi đã từng đi vào nhà thờ và hội đường, ở các nơi đó mọi người đều cầu nguyện cho người Hồi giáo. Trong khi thì lúc nào chúng ta cũng nguyền rủa họ, và dạy cho con cháu chúng ta phải gọi họ là “bọn bất trung” và thù ghét họ.
Chúng ta lập tức nhảy cửng lên như “phản xạ đầu gối” để bào chữa cho Tiên Tri Mohammed khi có ai đó tố giác ông ta là kẻ thích ấu dâm trong khi chúng ta lại hãnh diện về câu chuyện trong sách đạo Hồi kể rằng ông ấy đã cưới một bé gái bảy tuổi (tên là Aisha) làm vợ khi ông ta đã ngoài 50 tuổi.
Tôi cảm thấy buồn khi nói rằng nhiều người, nếu không phải là hầu hết chúng ta, đều hân hoan vui sướng sau vụ 9/11 và sau nhiều vụ tấn công khủng bố khác. Trước mặt truyền thông thì người Hồi giáo lên án những vụ tấn công đó, nhưng chúng ta lại khoan dung cho những kẻ khủng bố Hồi giáo đó và có thiện cảm với lý tưởng của họ.
Cho đến nay thì những vị có thẩm quyền tối thượng “lừng danh” trong giáo quyền đã không hề ban bố một Fatwa hay một tuyên cáo tôn giáo nào để công bố rằng Bin Laden là một tên lạc đạo, trong khi đó thì một nhà văn như Rushdie lại bị tuyên bố là một tên lạc đạo cần phải được giết chết chiếu theo luật Sharia Hồi giáo chỉ vì ông ta viết một cuốn sách chỉ trích đạo Hồi.

Nhiều người Hồi giáo đã biểu tình để đòi thêm quyền hành đạo như ở Pháp, để chống lại lịnh cấm choàng khăn trùm đầu Hejab, nhưng chúng ta đã không hăng hái biểu tình đông đảo để bày tỏ lòng nhiệt thành chống đối những vụ ám sát khủng bố.
Chính sự im lặng tuyệt đối của chúng ta đã khiến cho những kẻ khủng bố có thêm năng lực để tiếp tục thực hiện những hành vi hèn hạ của chúng.
Chúng ta, những người Hồi giáo phải chấm dứt nạn đổ thừa các khó khăn của chúng ta gán lên đầu người khác hoặc lên sự xung đột giữa Do Thái và Palestine. Đây là một vấn đề lương thiện khi xác nhận rằng nước Do Thái là ánh sáng duy nhất của nền dân chủ, văn minh, và nhân quyền trong cả vùng Trung Đông.
Chúng ta xua đuổi những người Do Thái ra khỏi hầu hết các xứ Á rập mà không chút bồi thường hoặc thương xót để biến họ thành những “người Do Thái vô quê hương” trong khi đó thì nước Do Thái chấp nhận cho hơn một triệu người Á Rập được sống trong lòng của họ, xem họ như những công dân Do Thái, và để họ được hưởng đầy đủ quyền lợi của một con người.
Ở Do Thái, luật không cho đàn ông được phép đánh đập phụ nữ, và mọi người đều có thể thay đổi niềm tin mà không sợ bị kết án tử hình bởi luật “lạc đạo” của Hồi giáo, trong khi ở trong thế giới Hồi giáo, không một ai được hưởng bất cứ một quyền lợi nầy.
Tôi đồng ý là những người dân Palestine đang đau khổ, nhưng họ đau khổ là vì những kẻ lãnh đạo bất tài của họ chứ không phải vì Do Thái.
Thật hiếm thấy những người Ả Rập đang sống tại Do Thái bỏ ra đi để về sống trong những nước Á rập. Ngược lại chúng tôi thấy hàng ngàn người dân Palestine vui sướng đi lao động tại nước Do Thái là “kẻ thù của họ”. Nếu nước Do Thái đối xử tàn tệ với người Ả Rập như có kẻ rêu rao, thì hẳn chúng ta đã thấy một hiện tượng trái ngược lại .
Chúng ta, những người Hồi Giáo, cần phải nhận rõ vấn nạn của mình và đối mặt với chúng. Chỉ đến lúc đó chúng ta mới có thể giải quyết ổn thỏa và bắt đầu một kỷ nguyên mới sống hòa hợp với đậm tình nhân loại.
Những vị lãnh đạo tôn giáo của chúng ta phải có một lập trường rõ ràng và dứt khoát chống lại việc đa thê, ấu dâm, nô lệ, án tử hình đối với những kẻ bỏ Hồi giáo cải đạo, hành động vũ phu đối với phụ nữ, và khuynh hướng tuyên chiến với những kẻ ngoại đạo để bành trướng Hồi Giáo.
Khi đó, và chỉ đến khi đó thì, chúng ta mới có quyền đòi hỏi những kẻ khác tôn trọng tôn giáo của chúng ta.

Dr. Tawfik Hamid
Tác giả bài viết “From the heart of an honest Muslim” là bác sỉ Y khoa người Ai cập
http://www.tawfikhamid.com/

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

 
 

Leave a Comment