BÀ MẸ ĐIÊN BÁN MÁU Ở SÀI GÒN

 

BmeconchetÀ MẸ ĐIÊN BÁN MÁU Ở SÀI GÒN

Khác với phần lớn loài người trên trái đất, bán máu tại Việt Nam là một nguồn sinh kế tự nhiên bên cạnh mồ hôi và nước mắt. Bao nhiêu chuyện thương tâm đã xảy ra trong thời gian đó.

Rời Việt Nam, tôi mang theo câu chuyện về một “bà mẹ điên” bỏ vùng Kinh Tế Mới về Sài Gòn tìm chỗ sống. Mẹ giăng tấm vải dầu trên một góc đường Trần Hưng Đạo để che nắng che mưa cho bầy con thơ đói khổ. Mẹ bán tất cả những gì mẹ có thể bán kể cả máu của mình để mua sữa cho con.

Tôi viết thành thơ sau khi định cư ở Mỹ. Bài thơ do nhạc sĩ Vĩnh Điện phổ thành ca khúc. Sau 10 năm không ôm đàn hát trước công chúng, anh đã hát nhạc phẩm Bà Mẹ Điên ở Washington DC hôm 13 tháng 9 năm 2014. Anh chỉ hoàn tất nhạc phẩm này vài giờ trước đó.

Chìm lắng giữa một hội trường náo nhiệt hôm đó là tiếng hát của anh Vĩnh Điện vọng lên từ buồng phổi đã nhiều năm thở không khí ngục tù, và trong mỗi lời thơ anh phổ có một niềm u uất của riêng anh cho quê hương, cho đồng bào khốn khổ và nỗi căm giân những kẻ đang gây ra nạn diệt chủng Việt Nam.

Những giọt nước trong veo vẫn chảy dù giữa một dòng sông đục ngầu trong mùa lũ lụt. Tương tự, với tâm tỉnh lặng, chúng ta sẽ không còn bị chi phối bởi những tiếng động, tiếng cười nói chung quanh, mà chỉ còn lại trong lòng mỗi chúng ta tiếng khóc than của bà mẹ điên trên “vỉa hè Đồng Khởi”.

BÀ MẸ ĐIÊN

Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên

Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con

Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay

Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngoài giọt máu mẹ cha

Khi trời vừa sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con

Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay

Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay

Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.

Trần Trung Đạo

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

1 Comment

  1. Đảm Pham says:

    Việt Nam quê hương tôi đó,dân nghèo nước lạc hậu.Trai làm lao nô,gái làm nô lệ tình dục.Nhà nước là đảng
    cướp,Mafia,buôn dân bán nước.Người Việt vẫn vô cảm thờ ơ đứng ngoài cuộc.Ai chết mạc ai,tiền thầy bỏ túi.cao bay xa chạy là thượng sách.
    Khác với phần lớn loài người trên trái đất.Bán máu tại VN là một nguồn sinh kế tự nhiên,bên cạnh mồ hôi và nước mắt . . .VN quê hương tôi hơn 4000 ngàn năm văn hiến,hơn 90 triệu dân,đa số là giới trẻ.Rừng vàng,biển bạc,giải giang sơn gấm vóc tuyệt vời từ ải Nam quan đến mũi Cà Mâu cha ông đã dầy công gầy dựng vun bồi,trai rạng ngời Quang Trung,gái toàn là Trưng Vương . . .VN tôi đâu .? ?./-

 
 

Leave a Comment