Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2
Người Việt Boston — Nguyễn Văn Thông: Cánh Cửa Tết

Nguyễn Văn Thông: Cánh Cửa Tết

 

canh cua tet1Vị trí địa lí trên địa cầu không đồng nhất nên mùa màng và thời tiết khác nhau. Bắc Bán Cầu đang co ro trong mùa đông tuyết phủ thì Nam Bán Cầu lại tung tăng trong nắng gió mùa hè. Người mình đón Tết cùng với mùa xuân nở rộ trên quê hương trong khi Úc Châu đang ở trong những tháng hè nóng như nung, và Âu Châu cùng Bắc Mỹ lại trắng xóa tuyết phủ! 40 năm trước, có mấy người mình nghĩ về một cái Tết ở ngoài quê hương? Bây giờ thì người Việt ở khắp năm châu mừng Tết bất kể khí hậu.

Có người nói, mừng Tết là mừng cái Tết trong kỉ niệm. Có người lại nghĩ, cái Tết bắt nguồn từ mùa màng và thời tiết nhưng phát triển để trở thành cái Tết được văn hóa, nghĩa là với tác động của con người. Có lẽ nhiều người trong chúng ta đều có lần nhận rằng mình đã có một cái Tết năm ấy năm nọ tuyệt vời. Tuyệt vời không phải vì khí hậu hay thời tiết, không phải vì thời gian hay không gian cho bằng vì lòng mình và lòng người. Thế cho nên, Tết đến, tôi không thấy có nhiều giới hạn cho dù quanh tôi là tuyết trắng mà vẫn chuẩn bị và trông đợi một cái Tết tuyệt vời nở trong lòng như hoa mai, hoa đào nở rộ ngày Tết.

Dĩ nhiên, tôi chuẩn bị bằng những phong tục ngày Tết: dọn cửa, dọn nhà, trang hòang bàn thờ trong khi vợ tôi dự tính những món ăn ngày Tết. Chúng tôi chuẩn bị để cùng với con cháu có những ngày sum họp đầm ấm, cầu nguyện cho ông bà, tổ tiên, và không quên tiền mừng tuổi cho con cháu. Rồi ngày nào ăn Tết với người thân, đi thăm bà con và bạn bè; ngày nào tham dự Tết cộng đồng, và nhạc hội mừng Tết…

Tôi không thể quên những chậu hoa ngày Tết. Chẳng có cách nào có được hoa mai ở vùng tuyết phủ này nhưng người ta có thể tìm được cánh hoa vàng của những cành forsythia ngâm trong nước ấm để trong nhà từ nhiều tuần trước. Những cành quince gai có hoa như hoa đào đỏ đậm vào mùa xuân Bắc Mỹ nhưng ngâm nước ấm vào mùa đông thì nở thành hồng nhạt, thiếu nắng thì ra toàn màu trắng. Ngòai hai loại hoa cành đó còn có những hoa chậu như thủy tiên, quỳnh Nhật, phong lan và nhiều thứ khác nhưng tất cả đều phải chăm sóc cẩn thận trong nhà có sưởi đủ ấm.

Chậu hoa giấy nhà tôi là châu tôi yêu thương nhất thì chỉ nở vào mùa hè. Mùa Tết nó trơ trụi lá, tôi phải cắt ngắn các cành và đặt vào góc tối để cây ngủ dưỡng sức. Cuối thu, hoa giấy còn nở rộ mà tôi đã phải khệ nệ bưng vào nhà. Sau hơn tuần lễ, hoa đỏ khô biến thành tím tía rơi lả tả xung quanh chậu trên nền nhà. Chúng tôi không nỡ thu dọn mà để vậy. Người bạn tới chơi nhìn thấy bảo rằng chắc tôi có chuyện tình dàn hoa giấy gì đây. Đúng là cái đẹp thường mang theo những kỉ niệm. Chuyện tình dàn hoa giấy của tôi là làng cũ và những đám cưới đưa dâu dưới những cành hoa giấy ở hàng dậu đầu nhà thờ.

Rõ là Tết đẹp nhiều ở kỉ niệm, nhưng kỉ niệm của tôi thường đơn giản và êm đềm. Nhớ về ngày Tết, tôi nhớ nhiều về cái sân sau nhà của bố mẹ tôi và trước nhà bếp, có cái giếng quay nước và cây mít ở giữa sân. Ngày Tết, các cô chú dì của tôi cười nói rôm rả từng nhóm trên sân, chỗ lặt rau, rửa chén bát, chỗ nhổ lông gà, vịt. Nhà bếp lửa cháy lách tách, hơi nước và mùi xào nấu bốc lên nghi ngút thơm lừng. Tôi rất muốn ngồi chung giúp một tay nhưng không có công việc nào dành cho cậu con trai đi học về nhà nghỉ Tết nên tôi phải xí lấy việc quay nước từ giếng lên, lúc nào cũng giữ cho cái thùng phuy và vài cái chum đầy nước. Thế cũng may vì tôi không quen ngồi xổm, dễ bị mỏi lưng và chóng mặt mỗi lần đứng dậy.

Tôi đi tu dòng nên mỗi năm chỉ được về thăm nhà rất ít ngày. Sau này bề trên cho nghỉ nhiều hơn, chứ những năm đầu, hè chỉ được về một tuần, Tết chỉ trọn có ba ngày. Vì vắng nhà lâu nên tôi được hưởng nhiều tình cảm của gia đình. Cái cảm nhận sung sướng nhất của tôi vào ngày Tết có lẽ là sự đổi mới. Tôi thấy mình như đứa con vừa được sinh lại trong gia đình mà ai cũng để ý, ai cũng quí mến, các em bé của tôi cũng chẳng được yêu thương bằng. Về phần tôi, nhìn ai tôi cũng thấy khác ngày xưa. Người lớn thì ai cũng dễ dãi, tươi cười. Anh chị em và bạn bè của tôi thì ai cũng tốt cả, chẳng có ai nhớ đến những dở hơi và lỗi lầm của tôi hồi trước. Quanh tôi toàn là tình yêu thương và an bình. Tôi tưởng mình như nụ hoa vừa nở, nõn nà, tươi xinh trong nắng lụa ngày Tết.

Rõ ràng là ngày Tết và mùa xuân tràn vào lòng tôi không bằng tiết xuân cho bằng tình gia đình và xóm làng. Những nụ tình ấy nở ra từ mảnh tâm hồn tươi mới, mảnh hồn đã mất đi những vướng bận của quá khứ, như mảnh vườn đã qua một mùa khô, đã chết trong mùa đông, mưa xuân tới nở tung mầm nụ trong nắng xuân. Đó là những cái Tết đẹp của tôi trong kỉ niệm.

Thế không lẽ Tết của tôi chỉ đẹp trong quá khứ? Không biết các bạn có cách nào tạo cho mình những cái Tết đẹp không, riêng tôi nghĩ rằng mình đã tìm được cái chìa khóa từ quá khứ để mở những cánh cửa hiện tại và tương lai, những cánh cửa ngày Tết để mùa xuân tràn vào. Cái chìa khóa ấy cũng đơn giản và bình dị như những cái Tết giản dị nhưng dễ thương của tôi.

Khá nhiều con cháu của chúng ta đang bị cuộn tròn trong dòng cuồng lưu của xã hội hiện nay. Rất may nếu các cháu đang ở trong những cuồng lưu trí thức, văn hóa, nghệ thuật, kỹ thuật, kinh tế hay xã hội. Tuy nhiên, chúng nó đang sống bằng tốc độ dù là tốc độ trên những đường xa lộ tân tiến nhất trên thế giới này. Tài năng và trí thức của các cháu giống như những chiếc xe siêu hạng phóng êm ru và cả an tòan nữa trên những dặm đường đời. Các cháu không bao giờ cần giảm tốc độ và nhất là không nghĩ tới chuyện phải “take an exit” (vào lối ra) mà chỉ cần sang “lane” (làn xe). Lối sống ấy cần được nhìn lại, tuy nhiên cái lợi thế của các cháu là tuổi trẻ tràn trề nhựa sống.

Trong khi ấy, chúng ta là bậc cha mẹ, ông bà, không còn là những mầm non mà là những gốc già cỗi và sần sùi. May cho cụ nào có được vóc dáng của một cây bonsai, già cỗi đấy nhưng vẫn mọc lên những chồi non và hoa tươi. Mà nếu thế thì tại sao tất cả các cụ không trở thành những gốc bonsai thay vì là những gốc già chết mục. Chậu hoa giấy nhà tôi chưa già lắm nhưng đã có năm hoa nở thưa thớt. Sợ năm sau nó tàn, tôi vội vàng tỉa cành, thay chậu, cắt rễ, rã đất, châm đất mới. Năm sau nó cho chúng tôi một góc không gian rực rỡ cho dù cái gốc của nó có già hơn và sần sùi hơn.

Thì ra cây cũng cần đổi mới để sống lại. Nó cần được xén tỉa, cắt đi những lớp rễ mục, bón đất phân có đủ dinh dưỡng để kết nụ đơm bông. Tôi nghĩ mình cũng có những nhu cầu tâm linh như thế để hồn mình được nở hoa. Tết, người ta chờ một cái Tết đẹp đến với mình mà không nghĩ rằng mình phải tạo nên cái Tết đẹp bằng sự đổi mới tâm linh, bằng sự cắt xén, chăm bón để sống lại đời sống mới.

Xin kể một truyện rất bình thường của nhà văn Khái Hưng, truyện Hạnh. Thầy giáo Hạnh ra trường sư phạm và được bổ nhiệm dạy ở một vùng quê. Hạnh là một thanh niên hiền lành. Quá khứ của anh là một quá khứ khiêm tốn và hầu như bị quên lãng trong gia đình. Anh nghĩ rằng số phận của mình sẽ mãi hẩm hiu. Một lần đi dạy học, Hạnh bị té xe đạp và bị thương. Anh được một gia đình chủ nông trại cam mang vào nhà chăm sóc tận-tình. Nhìn bà chủ nhà và con gái chăm sóc mình, Hạnh rất cảm động nhưng cứ tự hỏi có phải vì họ thương hại mình không. Sau vài ngày tá túc và lành vết thương, Hạnh bịn rịn từ giã.

Trên đường đạp xe đi dạy học qua nông trại, Hạnh luôn nghĩ phải có lần ghé vào tạ ơn ân nhân nhưng cứ ngần ngại với đủ thứ lí do mà hầu hết bắt nguồn từ mặc cảm thời thơ ấu của mình. Vào dịp Tết, Hạnh bỗng nhìn thấy bà chủ trại ân nhân của mình ở ngoài chợ, Hạnh mừng quá chạy tới chào hỏi. Quá đột ngột, bà chủ trại không nhận ra Hạnh nên mất hẳn sự niềm nở trước đây. Điều ấy khiến Hạnh thất vọng và lại để mình rơi sâu vào cái hố mặc cảm dày đặc.

Nhà văn Khái Hưng có biệt tài trình bày những chuyện bình thường để nói lên những điều khác thường. Ở đây chúng ta thấy rằng, Hạnh còn trẻ đang trở thành già cỗi khi dìm mình trong những ràng buộc của quá khứ. Trong đầu, anh luôn nghĩ rằng mình bị người khác bỏ quên, mình không ra gì, có được để ý là vì bị thương hại. Anh không cắt đi những cái khối u mặc cảm ấy nơi mình, tệ hơn cả là thỏa mãn với sự tự đày họa mình. Hạnh thật đáng thương, nhất là Hạnh rõ-ràng hiền lành.

Biết đâu chúng ta – những người hiền lành – cũng đáng thương bởi vì đang phí đi những ngày tháng bằng thở than, bằng dìm mình trong bóng tối mặc cảm, trong các thành kiến thay vì can đảm tìm cho ra những dở hơi của mình, cắt bỏ chúng đi, và bắt đầu một cuộc sống mới. mới, người ta thi nhau làm những quyết định mới. Thiếu gì quyết định hay nhưng hay nhất phải là đi tìm cái mình cần nhất bằng hồi tâm, xét mình, bằng kế hoạch và quyết tâm. Hãy dùng nó như chìa khóa mở cánh cửa ngày Tết cho mùa xuân tràn vào.

Nguyễn Văn Thông
Jan 10, 2017

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

2 Comments

  1. Tết VN Tết hải ngoại là những kỷ niệm đẹp nên thơ của tôi thuổ mới lớn sống tai miền Trung Quảng Ngãi thanh bình,no cơm ấm áo chan chứa tình người bắc, trung nam.Tôi sinh tại miền bắc,lớn lên ở miền trung và trưởng thành ở miền nam và Hoa kỳ.nên tôi đã có rất nhiều kỷ niệm với Tết trong và ngoài nước ở nhiều địa danh nhớ đời.khó quên.khi còn trẻ thì thich nói về hiện tại tương lai,nhưng khi lớn tuổi thì thích nói về kỷ niêm và quá khứ.Kỷ niệm thì luôn luôn đẹp, dễ thương và nhớ nhiều,nhất là thời thơ ấu và thanh niên.Quảng Ngãi núi Ấn,sông Trà,Thiên bút,xứ nghèo cầy lên sỏi đá nhưng lại có nguồn nước giếng ngon ngọt,tươi mát tuyệt vời.Thời thơ ấu và thanh thiếu niên nhiều kỷ niệm nhất là Tết.Tôi còn nhớ cái thuổ 16,17 tuổi chúng tôi thuộc sứ đạo thị xã Quảng Ngãi nên tập trung dân 3 miền bắc,trung,nam một nhà yêu thương, con cùng một cha trên Trời.Chúng tôi 4 đứa Hùng, Dũng,,Đảm,Cửờng,học cùng lớp nhưng khác trường,cùng một sứ đạo,nổi tiếng đủ mọi lãnh vực trêu chọc phá nghich và tập tễnh vào yêu thương . .
    .Chúng tôi quyết định tìm 4 cô có tên Dung,Công,Ngôn,Hạnh để lập nhóm ,rất may sứ đạo tôi có thừa những cô mang tên chúng tôi muốn,thế là chúng tôi 4 quái kiệt lập nhóm lâp tiêu chuẩn theo 4 cung cách dung,công,ngôn,hạnh để chon người cho đúng nghĩa,đúng người.Bỗng dưng xứ đạo chúng tôi trở thành nổi tiêng đủ mọi mặt sinh hoạt, văn nghệ, học hành, thể thao và đạo đức làm rạng danh xứ đạo,vang bóng một thời . . . .Ngày mùng 1 Tết chúng tôi có thói quen đi chúc Tết chúc tuổi bố mẹ của nhóm và con trai đại diện nhóm chúc tết bố mẹ con gái và ngược lại..Tôi chọn chúc tuổi bố mẹ Công người con gái mảnh khảnh học thua tôi 3 lớp nhưng lắm tài và dễ thương đáo để.Lời chúc Tết của tôi được cả nhóm và bố mẹ Công cho là suốt sắc nhớ đời.Còn Công gặp bố mẹ tôi khớp chỉ nói vỏn vẹn chúc tết ngắn và ấp úng không thành lời,bố tôi là chánh trương trong xứ đạo nên thông cảm và hiểu nhóm chúng tôi linh động đóng góp tích cực cho xứ đạo,nên thường tiền mừng tuổi bao giờ cũng nhiều hơn cả.Nhà tôi xa nhất nên chúng tôi được ăn Tết tại nhà tôi linh đình nhiều món và vui nhộn của ngày đầu xuân.Cuối năm học lớp 12 chúng tôi mỗi người đi một ngả,Tôi lên Dalat học rồi cầm sung giữa quê hương,giữ gác chuông giáo đường,giữ người tình bé bổng tên Công đa tài dễ thương,không biết giờ này ra sao. . . . ? Kỷ niệm Tết thời niên thiếu ,Hùng,Dũng,Cừờng,Dung,Công
    Ngôn,Hạnh.Một thời để nhớ và một thời để thương . . . . . ./-

  2. Trong suốt thời gian sống và làm việc tại Boston tôi cảm nhận cái Tết đông người và vui vẻ là cái Tết đầu tiên tổ chức tại export center quy tụ nhiều thành phần trong CDVN với chương trình dặc biệt và chu đáo.Riêng phong trao GDHN cơ sở đã tham dự bán bún bò Huế quá nhiều người chiếu cố và thừa nhận bún bò Huế ngon,riêng các anh em trong PT người nào cũng có việc và đã làm việc hăng say không mệt mỏi.Kết quả đã mang lại một số tiền khá lớn cho PT làm quỹ,khi chúng ta làm việc chúng,sẽ giúp phát triển khả năng và hiểu nhau nhiều hơn,là cơ hội cho tình chiến hữu bền chặt lý tưởng đoàn thể có dịp trau luyện.Nhân dịp sắp đến Tết đinh Dậu nhớ về kỷ niệm Tết năm xưa.và gởi các anh chị em đoàn viên bông hồng dệp nhất./-

 
 

Leave a Comment

 




 
 

 
 

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4