Hoa Văn: Chỉ Là Phù Du Thôi & Nhớ Thu Xưa

 

CHỈ LÀ PHÙ DU THÔI
phu-du-1
Cuộc đời hoa bướm phù hư cả
Cái có bây giờ mai cũng qua
Muốn giữ làm sao ta giữ được
Tiếc chi trời đất lúc trăng nhoà

Gặp người đã mấy mùa sương gió
Tình vẫn như tình ngọn cỏ khô
Ai gọi đời nhau trong gió dữ
Những âm thanh vỡ cuối chân bờ

Ở đây cũng giống muôn ngàn chỗ
Cũng giận vui buồn cũng dửng dưng
Còn những âm rơi vàng võ nhớ
Bước đi không thấy được vô cùng

Tình chỉ có em tình đã sáng
Bài thơ còn dở đã vuông vần
Viết gì cho hết đời rêu đá
Sao lại ngập ngừng mỗi bước chân

Mai mốt thâm tình còn đẹp mãi
Hay là sương sớm phủ ân xưa
Ví như tắt lịm đôi bờ sống
Tiếng gọi muôn thu dẫu bốn mùa

Có gặp gỡ thêm đời cũng muộn
Chẳng đi cũng đến được chân cầu
Còn gì ta giữ trong lòng bạn
Lối gió cũng còn những bể dâu

Còn chi để lạc trong hồi tưởng
Tiếc nuối đường xa chiều đã tàn
Người hỡi có se lòng sắt dạ
Vì đời trăm nỗi những ly tan

Có em như thế đời như đủ
Còn lối nào quên lạc dấu về
Một chút ân tình thời buổi khó
Nghe đời thăm thẳm giọt sương khuya

Xin gửi em xưa lời mộc mạc
Thơ buồn lòng có nhúm nhen vui
Chỉ là dấu tích tình tri kỷ
Để lại đời nhau những ngậm ngùi.

Hoa Văn, 2016

* * *

NHỚ THU XƯA

Thu vẫn âm rời với gió mây
Nhớ mùa hoa cũ dáng thu gầy
Ngày hành quân nghỉ dừng chân bước
Thương mắt vương buồn sợi tóc bay

Em đến như lòng tôi đã khuya
Như trăng xế bóng nửa đêm hè
Bài thơ nhắc lại thời chinh chiến
Khói lửa triền miên cùng gió mưa

Những tháng năm đi những mộng mơ
Như ai ngóng đợi giữa cơn chờ
Ra đi trả nợ tình Sông núi
Áo bạc màu đời thơ với thơ

Nhớ lại Thu xưa để nhớ em
Chuyện tình trắng cả tuổi hoa niên
Đường xưa lối cũ vàng tâm sự
Quê Mẹ giờ đây bóng nguyệt chìm.

Hoa Văn, 2016

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

 
 

Leave a Comment