Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/single.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/header.php on line 2
Người Việt Boston — Trần Thu Miên: Giàn Mướp Quê Nhà – Giàn Bầu Xứ Xa

Trần Thu Miên: Giàn Mướp Quê Nhà – Giàn Bầu Xứ Xa

 

summer 2016 và anh N. Ng. P.
TTM

image001Sáng nay lúc bình minh chưa kịp đến, tôi ra vườn sau ngồi một mình, lặng yên, nhìn đăm đăm vào những dây leo màu xanh uốn mình trên lưới thép của giàn bầu còn mới tinh. Đã hơn 40 năm rồi, tôi chưa từng đứng một mình, ngắm nhìn giàn mướp hay giàn bầu bên sân nhà như lúc này. Nhìn giàn bầu trước mắt, và chợt nhớ giàn mướp bên giếng nước quê nhà năm xưa.

Năm tôi 12 tuổi, bố mẹ tôi gửi tôi vào tu viện Châu Sơn ở Đơn Dương học. Bên cạnh lý do đơn giản là làng tôi không có trường trung học, bố mẹ tôi còn muốn tôi học để trở thành một tu sĩ, và trên hết là một linh mục Công Giáo. Việc này có lẽ cũng na ná như việc các chú bé theo đạo Phật được gửi lên chùa làm chú tiểu vừa giúp việc nhà chùa vừa học tu. Dù là một đứa bé mang tiếng phá phách trong làng từ việc dẫn trẻ chăn bò phá làng phá xóm đến đánh lộn với lũ trẻ làng bên cạnh thường xuyên, những đêm mới xa nhà, tôi đã chui đầu trong chăn khóc vì nhớ nhà. Và chiều nào đứng ngoài sân đá banh, tôi cũng nhìn mông lung đoán xem nhà mình ở phương nào.

Sau ba tháng xa nhà, chúng tôi, học sinh nội trú của tu viện còn gọi là đệ tử, được cho về nhà nghỉ lễ Giáng Sinh rồi trở lại tu viện ăn Tết ta. Phương tiện di chuyển duy nhất thời ấy từ tu viện về làng tôi là xe Lam (Lambretta) 3 bánh. Nhà tôi nằm bên cạnh con lộ liên tỉnh chạy qua làng nên xe dừng ngay đầu ngõ. Vừa bước xuống xe, vai đeo túi quần áo, tôi nhìn thấy mẹ đang ngồi rửa rau bên giếng nước và chợt oà lên khóc. Mẹ nghe tiếng xe đầu ngõ ngẩng mặt thấy tôi về vội chạy ra đón. Đấy là thời chưa có phương tiện liên lạc thư từ hay điện thoại trong làng tôi nên việc tôi về nghỉ lễ coi như là việc bất ngờ.
“Sao lại khóc, bị đuổi học phải không?”
Mẹ hỏi vậy vì tôi đã từng bị đuổi học hai ba lần khi còn học trường làng.
“Không! Con về nghỉ lễ Giáng Sinh.”

Hình ảnh mẹ ngồi bên giếng nước và giàn mướp dây leo lá xanh, hoa lấm tấm vàng hôm ấy đã hằn sâu vào ký ức tôi, và sau này bỏ nhà đi xa, mỗi lần bất chợt nhớ nhà tôi vẫn nhìn thấy mẹ ngồi rửa rau bên giếng nước và giàn mướp hoa vàng trong trí nhớ mình dù đã cạn dần theo năm tháng tuổi đời. Tôi ghi lại cảm giác nhớ nhà trong câu thơ viết thuở mới bỏ nhà ra đi.

Chiều nay con đứng ở ven đồi
Nhìn khói nhà ai tựa mây trôi
Ngỡ rằng quê mình là nơi ấy
Mẹ nấu cơm chiều đang đợi con….

Tôi không nhớ là nhà tôi có giàn bầu. Nhưng giàn mướp thì luôn luôn được trồng ngay bên bờ giếng. Gọi là giàn, nhưng chỉ là những cành cây khô được bố tôi mang về từ ven rừng dựng lên cho dây mướp leo. Có lẽ bố tôi không làm giàn bầu vì mướp, hình như, có vị thơm và ngọt hơn bầu. Ngày bé khi nhà có việc gì quan trọng như họ hàng đến thăm, hay lễ lớn, bố thường hay bắt con gà ngoài vườn về làm tiệc. Và bộ lòng gà bé nhỏ được chị tôi hay mẹ tôi cẩn thận rửa cho sạch để nấu nồi canh mướp. Ôi! bát canh mướp nấu với lòng gà, thời tuổi thơ, sao ngọt ngào quá. Giả như tôi có sống vài trăm năm nữa, chẳng cách nào, tôi được ăn lại bát canh mướp nấu lòng gà ở quê nhà thời thơ dại.

Dù xuất thân từ ruộng đồng, nhưng tôi không thích và cũng chẳng có “khiếu” trồng hoa quả trong vườn. Lý do đơn giản: lười. Lúc tôi định cư ở Claremont, California, có lần sân nhà tôi hoa dại mọc đầy nên hàng xóm kiện lên thành phố. Khi tôi nhận được lá thư cảnh báo về việc để hoa dại mọc đầy vườn, tôi nóng tiết điên người cầm điện lên gọi vào toà hành chính thành phố “chửi đổng.” Bằng một giọng rất cao bồi, tôi hạch hỏi tại sao thành phố lại gửi tôi thư cảnh báo láo lếu thế? Vườn nhà tôi chứ đâu phải công viên. Người trả lời điện thoại chậm rãi giải thích.
“Luật thành phố đòi hỏi cư dân phải giữ vườn tược trước nhà sạch sẽ. Sân nhà ông hoa dại mọc đầy và nhiều hàng xóm đã than phiền.”
“Nhưng tôi là người yêu hoa cỏ dại.”
“Tốt lắm, ông nên bán nhà dọn đi nơi khác.”
Câu trả lời làm tôi ngậm miệng.

Rời Cali về lại Boston, chúng tôi ở căn nhà nhỏ ven đồi có vườn cỏ rộng. Nhiều bạn bè cứ hỏi tôi vườn rộng sao mùa hè không trồng rau? Phải thú thật là tôi thuộc loại con nhà nông không biết trồng khoai. Có lần, trong buổi họp mặt trên sân gạch đỏ sau nhà, nơi thỉnh thoảng, vào mùa nắng ấm, những người bạn thân thiết của gia đình tôi vẫn họp nhau uống rượu ăn thịt nướng và đàn ca, anh N.Ng.P., một vị đàn anh của chúng tôi, nẩy ra ý nên trồng một giàn bầu trong sân để đến mùa ra trái hái nấu canh ăn cho bớt nhớ quê nhà. Tôi đã đáp lời anh không chút đắn đo.
“Anh cứ làm bao nhiêu giàn cũng được. Vườn nhà tụi em chỉ có chim, thỏ, sóc và nai trên rừng vãng lai thường xuyên.”
image002Tôi tưởng anh P. đùa, nhưng anh làm thiệt. Anh đã một mình ra xưởng gỗ mua những thanh gỗ thông loại dùng để kiến thiết nhà về dựng lên thành một cái giàn rất hiện đại và vững chãi. Sau khi những thanh gỗ được đo, cắt cho vừa tầm, anh đóng xuống đất theo hai hàng ngăn nắp rồi giăng dây thép thành mạng lưới cho dây bầu leo lên. Sau khi thiết kế xong giàn bầu rất công nghệ, anh mới khám ra rằng đất vườn nhà chúng tôi không thể trồng rau được vì lá thông và rễ thông lâu năm đã làm hại đất. Nghe anh nhận xét vậy, tôi cũng hơi buồn vì từ lúc anh cho biết ý làm giàn bầu tôi đã tưởng tưởng sẽ có những buổi chiều mùa hè ra ngồi uống rượu nhìn những đàn ong bướm bay vờn hút nhị khi giàn bầu đơm hoa. Nhưng anh P. không bỏ cuộc, anh đã quyết định trồng bầu vào một chậu cảnh loại lớn thay vì trồng xuống đất. Anh lấy một chậu cảnh bằng nhựa, đổ đầy vào chậu loại đất đã được chế biến công nghệ để trồng hoa trong vườn chứ không phải đất tươi đào từ vườn. Hạt giống bầu được anh P. ươm tại nhà cho tới khi nẩy mầm rồi cẩn thận mang sang nhà chúng tôi trồng vào chậu để dễ lên. Lần đầu bị thất bại. Không biết tại sao. Tôi đổ tội cho những con nai đói bụng từ rừng ghé thăm vườn xơi hết ngọn bầu non của anh P. Lần thứ hai mầm bầu trong chậu được bảo vệ bằng những thanh gỗ dư của cọc giàn bầu cắm xung quanh chậu để cả thỏ lẫn nai đều không thể đút cổ vào xơi đọt bầu non, ngọt. Lần này thành công, và trong vài tuần, những dây bầu đã âm thầm leo lên giàn và ngọn dây bầu cứ tủa ra như những cánh tay mềm mại, nhưng vững chắc giơ lên lần mò tìm bám vào lưới thép.

image003Sáng nay ra vườn, tôi đã thấy vài bông hoa bầu vừa nở. Lần đầu tôi mới để ý là hoa bàu màu trắng chứ không vàng như hoa mướp. Thấy hoa bầu nở vừa vui vừa bùi ngùi nhớ giàn mướp quê nhà. Biết đâu khi giàn bầu ra trái, tôi cũng sẽ được ăn bát canh bầu ngọt ngào do vợ mình nấu ở xứ người. Nghĩ vậy, tôi lẩm bẩm đọc câu ca dao học ngày thơ bé.

Đầu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng chan, vợ húp, gật đầu khen ngon.

Trần Thu Miên

Nguồn: Trang Văn Nghệ Boston.
https://vanngheboston.wordpress.com/2016/08/10/tuy-but-tran-thu-mien-3/

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

1 Comment

  1. Dảm Phạm says:

    Đọc bài của Trần thu Miên tôi có cảm hứng viết vài hàng để chia nỗi vui của người di tản buồn. Vì sống ở thành phố từ nhỏ đến khi cầm súng giữ quê hương nên tôi rất chán thành phố và hiểu người thành phố. Trong những lúc hành quân trên núi cao nhin xuống đồng bằng tâm hồn lãng mạng của người trai mới lớn đưa tôi về miền quê với mơ ước thanh bình không chiến tranh với dời sống đơn giản mộc mạc của người nhà quê tâm thành và yêu quê hương gấm vóc từ ải nam quan đến mũi Cà Mâu. Vật đổi sao dời đưa người trai thuở đó vào vùng bão táp mưa rơi trên miền đất lạ quê người Hoa Kỳ vào cái tuổi đẹp nhất của đời người dưới ba mươi. Càng buồn càng nhớ quê hương thì càng thôi thúc tôi tìm nơi vắng vẻ để chiêm niệm về đời sống tinh thần. Tôi dã tự chọn cho mình một cuộc sống thật bân rộn tôn giáo, xã hội và thương mại. Tôi đã lao mình vào vòng luẩn quẩn này mà quên đi cái thuở mới lớn lãng mạn, đa tinh yêu thiên nhiên. Nhưng đã đến lúc phải ngừng và nghĩ về một tổ ấm. Tôi chon một nơi xa thành phố gần với thiên nhiên bên cạnh là park với hơn 500 mẫu anh. Tôi trồng đủ mọi thứ tôi nhin thấy quê nhà trong tầm mắt. Cây cỏ hoa lá dậy tôi bài hoc yêu thương và quý trọng mọi người. Con người là hình ảnh của Thượng đế, cây cỏ cũng biết nói ngôn ngữ riêng của nó. Bây giờ không chiên tranh nhung lại có nõi buồn nhớ quê hương. Một quốc gia nghèo và lạc hậu, buồn lắm thay./-

 
 

Leave a Comment

 




 
 

 
 

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4

Warning: Illegal string offset 'id' in /home/nguoivie/public_html/wp-content/themes/telegraph-test/footer.php on line 4