Chu tất Tiến: Chủ Nghiã Các Mác – Tai Họa Của Nhân Loại.

 

Trong đại hội nhà văn, nhà báo tại Việt Nam vào tháng 8 năm 2010, nhà văn Trần Mạnh Hảo đã đọc một bản tham luận gây sửng sốt cho toàn thể cử tọa. Nhiều nhà văn, nhà báo muốn trừng trị ông, có kẻ muốn cúp tiếng nói công chính của ông bằng cách giật “micro” trong tay ông, trong khi ấy, một số người có đầu óc cấp tiến lại coi việc ông làm là một hành động anh hùng, đáng kính trọng. Một số khác thì im lặng, giữ thái độ trung dung, cầu an, tránh né mọi xung đột cho dù họ đều nghĩ rằng những điều ông nói đều dựa trên sự thật.

Friedrich Engels và Karl Marx

Bản tham luận của ông nêu lên rất nhiều điểm mang tính cách chiến đấu trong văn chương, nhưng thực tế, những tư tưởng đó đã tấn công trực diện vào thành trì lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam. Ngoài việc tố cáo những việc làm mất nhân tính của giới lãnh đạo đã đẩy đưa đất nước đến chỗ suy vi vì tham nhũng, vì việc giáo dục thế hệ sau lỗi thời lạc hậu với bằng giả, học giả tràn lan, vì những hành vi bán nước của giới lãnh đạo, nhà văn Trần Mạnh Hảo còn cho rằng lý thuyết Các Mác (Karl Marx, 1818-1883) như một sản phẩm của tội ác nhân loại.

Trong cuộc nói chuyện của ông với người viết bài này, Nhà văn Trần Mạnh Hảo đã đưa ra một nhận xét mới: Học thuyết Mác Lê không phải duy tâm, không phải duy vật, mà là học thuyết Duy Ác, hàm ý là mọi người trên thế giới này đều bị cái Ác cai trị. Với Trần Mạnh Hảo, Các Mác đã bị ảnh hưởng quá nặng bởi lý thuyết “sống còn” của nhà nghiên cứu Darkwin cho nên đã cho rằng vạn vật phải cạnh tranh, phải giết lẫn nhau để sinh tồn. Vì thế mà chủ nghĩa Các Mác muốn dùng bạo lực để tiêu diệt đối lập, hầu tạo ra một thế giới mới, thế giới hoang tưởng Thiên Đàng Cộng Sản.

Thật thế, chủ nghĩa Các Mác là một chủ nghĩa hoang tưởng, bệnh hoạn, muốn dùng bạo lực sắt máu để giết người, tiêu diệt phần lớn nhân loại nhượng cho một nhóm nhỏ cầm quyền tha hồ cai trị.

Đã 125 năm, kể từ khi Các Mác chết, lý thuyết của ông đã được phân tích, phê bình, và được cho vào chương trình học của hầu hết các đại học trên thế giới như một triết lý. Một số chính trị gia quá khích đã tôn thờ lý thuyết của ông như một loại kinh thánh. Một số khác đã áp dụng một vài quan điểm của ông vào thực tế xã hội với nhiều sửa đổi. Lê Nin (Vladimir Lenin, 1870- 1921), người đã mượn những ý tưởng căn bản của Các Mác về một cuộc thay đổi xã hội toàn diện để biến thành môt tập hợp lý thuyết Mác-Lê (Marxism-Leninism), trong đó Bạo Lực Cách Mạng là đòi hỏi tiên quyết cho mọi hành vi chính trị hầu khuynh đảo tất cả các chế độ chính trị trên thế giới, nhằm tiếm đoạt quyền lực cho một đảng cai trị. Sau đó, Hồ Chí Minh, một đệ tử kiên định của cả Lê Nin và Mao Trạch Đông, dưới sự “chỉ đạo xuyên suốt” của hai người Thầy vĩ đại, đã mang mớ lý thuyết hổ lốn này về quê nhà và cùng với vũ khí và phương tiện do hai “mẫu quốc” này cung cấp, tìm cách cướp chính quyền vào trong tay mình. Trong suốt thời gian chiến tranh, để ghi nhớ công ơn của hai bậc trưởng thượng kính yêu, họ Hồ đã ra chỉ thị ở chỗ nào cũng treo ba tấm hình của Lê Nin, Các Mác và “Bác”. Đôi khi, lại chỉ treo hình Các Mác và Ăng Ghen (Friedrich Engels, 1820-1895), người đã cùng soạn thảo chung Bản Tuyên Ngôn Cộng Sản (The Communist Manifesto) với Các Mác vào năm 1848. Thường thì hai tấm hình của các bậc “Sư Tổ” đó treo ngang nhau và bên trên hình của “Bác”. Chỉ thảng hoặc, có dư chỗ, “Bác” mới được treo ngang hàng với “Sư Tổ” của mình. Từ khi xuống đường làm “Kách Mệnh”,(1) họ Hồ vẫn luôn tôn kính Các Mác và Lê Nin còn hơn tổ tiên Việt Nam của mình, vì thật sự, Hồ không có lòng tôn trọng tổ tiên Việt Nam, vẫn luôn coi Cộng Sản Quốc Tế mới chính là gia tộc của mình. Trong bài vịnh Đền Kiếp Bạc thờ Trần Hưng Đạo, Hồ đã dương dương tự đắc với việc làm của mình:

Bác đưa một nước qua nô lệ
Tôi dắt “năm châu” đến đại đồng!

Thật là một sự kiêu ngạo cùng cực và cũng là một lần bầy tỏ chính thức tinh thần “Vô Tổ Quốc” của Hồ Chí Minh, một “tên giả hình”, vẫn đóng kịch sau tấm bình phong tự gán cho mình: “Cha già dân tộc”.

Thực tế, với trình độ học vấn của ông Hồ, với sự “đạo thơ” của người khác làm thơ của mình (2), với sự dàn dựng nhờ người viết tiểu sử ca tụng chính mình (3), và những câu vè bình dân do họ Hồ viết ra, người ta có thể đoán họ Hồ chẳng hiểu gì về những ý niệm trong cuốn Tư Bản Luận đâu. Ông Hồ chỉ có thể biết rằng Các Mác kêu gọi phải “đấu tranh giai cấp” (class struggle) để dựng lại toàn diện cấu trúc xã hội, và khai thác thêm thành “Bạo Lực Cách Mạng” và “Chuyên chính vô sản” (4) mà thôi. Còn những lý thuyết về “giá trị xử dụng” (use value), “giá trị trao đổi” (exchange value), “lao động thặng dư” (surplus labor) hay “lý thuyết lao động về giá trị” (labor theory of value), chắc “Bác” không thích nhắc đến. Ngay chính hai nhóm chữ “chủ nghĩa xã hội” và “xã hội chủ nghĩa” khác nhau thế nào, chưa chắc ông Hồ đã có khả năng giải thích.

Và, nếu “Bác” mà không giải thích nổi, thì nói chi đến những đệ tử của “Bác”?

Điều phũ phàng là rất nhiều người mệnh danh là “thức giả”, là “trí thức” cũng không nhận ra những thiếu sót và sai lầm tệ hại trong mớ lý thuyết của Mác, mà vẫn lớn tiếng ca tụng Mác như thần tiên, thánh sống.

Thực tế, Các Mác là một lý thuyết gia có rất nhiều sai lầm ngay từ căn bản, và thiếu sót rất nhiều về mặt thực tiễn xã hội.

1- Các Mác là ai?

Tên thật là Karl Marx, một kẻ bất đắc chí, tự tạo ra một lý thuyết có tính cách thuyết phục với những người có trình độ lý luận dở dang, chưa đến nơi đến chốn, những kẻ luôn có tinh thần nổi loạn, chống đối xã hội, cùng với lớp cùng đinh, mạt rệp lúc nào cũng mơ tưởng đến việc bỏ vào mồm một củ khoai, hoặc những kẻ thí mạng cho một cuộc phiêu lưu, “được thì được tất cả, mất thì chả mất cái gì”.

Marx sinh năm 1818, tại Đức, chết năm 1883, vốn thuộc dòng gốc Do Thái (Jews), khá giả (5), cả họ hàng có nhiều người làm “Rabbi”, là “Thầy Cả”, là người đức cao trọng vọng trong Do Thái giáo. Ông cụ tên là Hirschel, nhưng sau thấy bị đời coi thường, nên cậy cục xin đổi sang thành một người Đức yêu nước, Heinrich Marx, theo đạo Lutheran. Điều này chứng tỏ ông cụ Marx là người mất gốc, hám danh, hám lợi, tư bản chủ nghĩa chứ không có “tinh thần cộng sản” gì cả. Marx có nhiều anh chị em, nhưng một số chết sớm, còn mấy bà chị thì không hợp tính, vì Marx độc tài từ nhỏ, khiến mấy chị em khiếp sợ, không dám đứng gần. Bà mẹ tính tình khó chịu, nên Marx lờ luôn. Coi như Marx là người không có gia đình họ hàng. Marx không được hưởng tiền bạc nên ghét tư bản. Đúng ra, Marx ghét họ hàng chị em. Năm 1854, Marx viết thư cho Engels, tỏ vẻ thích chí: “Phước thay cho ai không có gia đình!” (6). Câu này được các đệ tử nhặt và quảng cáo cho tư tưởng “Vô gia đình”. Thực chất, Marx rất khoái gia đình, vợ và con, nên đẻ nhiều, dù cho nghèo rớt mùng tơi, sáu đứa cả thẩy, nhưng nuôi nấng dở quá, nên chết mất ba. Marx rời quê hương để tránh bị truy nã bởi chính quyền, từ Đức sang Pháp, bị đuổi, qua Bỉ, rồi trở lại Pháp, về Đức, lại qua Anh, có thời gian qua Algeria, rồi trở về Anh và chết ở đây. Cho tới chết, Marx vẫn là nguời “ngụ cư”, kẻ ở nhờ ở đậu trong xã hội. Cho nên Mác nói là “Vô tổ quốc!” cũng rất đúng. Marx chống đối tôn giáo, nói đúng ra là chống lại hệ thống đạo ở quê hương, “Vô tôn giáo!”. Thế là mấy đệ tử ào ào cổ võ cho “Tam Vô”, nhưng không đệ tử nào biết rằng, khi gần tới ngày đi gặp Thần Chết, Marx viết tờ chúc thư cuối cùng, trong đó tỏ lòng ân hận với Thiên Chúa, và xin Chúa tha tội cho những điều ông viết có tính cách vô luân lý (7) Mác chẳng làm ăn gì, ngoài viết báo, viết sách, cứ chống đối hoài nên bị thất nghiệp dài dài, bị chủ nhà đuổi, bị thiếu ăn, thiếu sưởi, phải cầu cứu Engels, (một đại phú ông chuyên nghề làm bông gòn ở Anh), viết thư cho Engels xin vài Pounds (Lbs) để trả tiền nhà.. Engels lập tức gửi ngay cho 50 Lbs, dư xài. Nếu không có Engels, thì chắc cuốn Tư Bản Luận không thể ra đời. Marx cũng làm bộ chê bai, chửi bới cách sống vô luân, sa đọa, nhưng theo những người bạn của Marx, ông ta lại khoái xem những cảnh chơi bời ái tình (8). Điều đau khổ cho Marx là dù ông ta cổ võ cho lý thuyết Cộng Sản, nhưng những đồng chí Cộng sản của Marx để cho Marx thiếu đói triền miên, không ai giúp đỡ, ngoài Engels!

2- Các Mác là kẻ “cọp dê” lại ý tưởng của người khác, và biến thành của riêng mình.

Từ đầu thế kỷ 18, đã có nhiều lý thuyết gia, kinh tế gia nói về chủ nghĩa tư bản rồi. Những nhân vật nổi tiếng về kinh tế như Adam Smith, David Ricardo, Jean-Baptiste Say, và John Stuart Mill đã viết nhiều về sản xuất, phân phối và trao đổi hàng hóa trong một nền kinh tế tư bản dựa vào sự nghiên cứu về những nhà kinh tế cận đại nhất. Ngoài ra còn David Hume và Richard Cantillon nũa. Những nhân vật này đã để lại nhiều nghiên cứu giá trị. Mác chỉ lựa các bài viết của người, rồi tập hợp thành một cuốn Tư Bản Luận của mình. Theo sau Adam Smith, Mác đã phân biệt “giá trị xử dụng” của hàng hóa và sự sai biệt giữa tiền vốn và tiền bán được thành tiền lời của giới tư bản. Dựa vào những người đi trước, Mác, với sự hợp tác và giúp đỡ về tài chánh của Ăng Ghen, đã cho ra đời nhiều tác phẩm gọi là giá trị trong giới nghiên cứu lý luận thời đại đó, nhưng cũng chẳng được ai quan tâm áp dụng, mãi cho đến vài chục năm sau khi chết, mới được Lê Nin đem tô điểm và biến thành một vũ khí lợi hại tấn công nhân loại.

3- Marx sai lầm trên quan điểm về liên hệ giữa Công Nhân và Xã Hội.

Xuyên qua tất cả các tài liệu, văn bản, sách viết của Mars, có mấy vấn đề được đặt ra:

– Điều kiện vật chất và ý thức con người có sự liên hệ với nhau.
– Xã hội được phân chia thành từng giai cấp
– Sự đấu tranh giữa các giai cấp.
– Giới công nhân và giới nghèo khổ luôn là kẻ bị áp bức.

Trên hết là sự giải phóng giai cấp công nhân qua một cuộc cách mạng sẽ đem lại tự do, no ấm cho mọi người, sẽ đem lại công bằng xã hội, sẽ làm cho thế giới này hạnh phúc, tiến lên một chủ nghĩa chung nhất: chủ nghĩa cộng sản.

Thực tế chứng minh, những cuộc cách mạng vô sản đã nổ ra nhiều nơi trên thế giới, nhưng đến cuối thế kỷ 20, nhân loại đã nhận thấy rằng những cuộc cách mạng đó chỉ đem lại đau thương, tàn ác, hết bạo quyền này đến bạo quyền khác, mà không mang lại hạnh phúc chút nào cho nhân loại, nhất là giới lao động, đã nghèo khổ còn bị bóc lột hơn, nên dần dần các thành trì xã hội chủ nghĩa cộng sản đã đổ nháo nhào. Hiện nay chỉ còn lại vài lãnh tụ cực kỳ lỳ lợm là Việt Nam, Cu Ba, và Bắc Hàn, vẫn muốn lợi dụng mấy chữ chủ nghĩa xã hội để thâu tóm quyền hành, áp đảo giới công nhân còn hơn ngày xưa. Trung Cộng thì đã hé hé mở mở kinh tế (trừ chính trị), tạo điều kiện cho công nhân sung túc hơn xưa, nhờ bỏ qua chế độ bao cấp, nhưng còn ở Việt Nam, sau 32 năm XHCN, giới công nhân, lao động vẫn là khối lượng khổng lồ, khốn khổ khốn nạn, bị bóc lột, bị chủ lột truồng, đánh đập, bị chủ mạ lị, bị thiếu ăn, bị giam lỏng. Nữ công nhân phải đi làm vợ thuê để sống qua ngày. Có chút nhan sắc thì lo làm lẽ, làm nô lệ tình dục cho ngoại quốc, hay bán thân ở mấy nước có nhận trao đổi công nhân. Marx là kẻ thiếu trí thức, nên không tiên đoán được điều này.

4- Marx trật lấc khi cho là tiền lãi, lời của Tư Bản là do sự bóc lột của giới chủ nhân qua giá trị thặng dư biến thành tiền tệ.

Marx cả quyết: “Không bóc lột, không thể làm giầu được”. Điều này chỉ đúng cho thời điểm đó, khi kỹ nghệ bắt đầu phát triển, những máy móc, phương tiện được sản xuất ào ạt, xe lửa và đầu máy hơi nước là phương tiện di chuyển hàng loạt, nên cần công nhân rất nhiều. Vì đa số những tay tư bản thời đó ở Âu châu còn ngần ngại không dám nhào vào các phương tiện mới lạ, chỉ có một số mạo hiểm làm giầu, nên lợi nhuận tập trung vào một số nhỏ. Cùng với sự suy thoái của chế độ phong kiến, những quý tộc cũ còn tiền của chuyển hướng sang kỹ nghệ. Với tài sản sẵn có, những người này tạo nên một hệ thống tập quyền với hàng rào phe đảng bao che vững chắc, do đó, tự tung tự tác, bóc lột công nhân tối đa để mong làm giầu thêm nữa. Nhưng đến cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, với giao thông dễ dàng hơn, với thông tin nhiều nguồn hơn, liên hệ kinh tế – xã hội thay đổi. Nhiều nghiên cứu thực tiễn chứng minh rằng lợi tức của Tư bản không nhất thiết phải là sự bóc lột giá trị lao động của công nhân. Như trường hợp Bill Gates, ông không làm chủ xí nghiệp như các chủ nhân thời Marx mà nhờ cái bộ óc của anh. Như một chuyên gia Việt Nam ở Thung Lũng điện tử, chỉ bán con “chíp” và “software” là đột nhiên trở thành tỉ phú! Mấy Chủ Nhân “Google.com” và “E-Bay” cũng thế! Đâu có cần phải bóc lột giá trị thặng dư của công nhân! Đa số các công ty, các hãng xe Nhật đều có công nhân trong ban quản trị, được góp ý kiến, được chỉ huy bạn mình! Cùng với sự phát triển của thị trường chứng khoán, nhiều người thành tỷ phú trong một thời gian ngắn mà không cần thuê công nhân. Như vậy, Marx sai bét! Marx còn sai hơn nữa khi cho rằng Tư Bản nhất định phải bao hàm một chế độ độc tài mà ông ta cũng còn gọi là Đế Quốc (Imperalism). Điều này bị lịch sử chứng minh ngược lại. Các chế độ đế quốc độc tài giờ đã biến mất trên mặt địa cầu, còn trơ lại có Đảng Cộng Sản là độc tài còn hơn Đế Quốc và Thực Dân nữa. Vài quốc gia có chế độ quân chủ, chỉ còn lại là những biểu hiện lịch sử, không có giá trị chính trị.

5- Marx còn trật ngay khi tiên đoán rằng một cuộc cách mạng vô sản sẽ nổ ra ở các nước tư bản Âu Châu, nơi mà người bóc lột người.

“Hãy để bọn lãnh đạo rung động với một cuộc cách mạng cộng sản! Những người bị bóc lột chả có gì để mất ngoài xiềng xích trên chân họ!” (9) Trong các cuốn sách của Marx, các ý tưởng về Tư Bản đều đặt trên hệ thống kinh tế xã hội Âu Châu, tiêu biểu là nước Anh. Marx muốn thay đổi trật tự xã hội cho các nước Tư Bản Âu châu hồi đó đang trên đà phát triển kỹ nghệ. Đúng ra, cuốn Tư Bản Luận phê bình thậm tệ về nền Tư Bản Kỹ Nghệ (Industial Capitalism) chứ không chủ trương nói về các nước còn trong chế độ Quân chủ. Trật luôn! Cuộc cách mạng đầu tiên lại nổ ra ở Nga sô, nơi mà chế độ quân chủ còn tồn tại. Nga lúc đó ở trong giai đoạn quân chủ, chưa tiến tới tư bản, vì vẫn còn Nga Hoàng mà cả gia đình đều bị thủ tiêu, trừ người công chúa út, mà Walt Disney đã làm nên cuốn phim “Anatasia!” Lê Nin đã sửa chữa lý luận của Các Mác cho hợp với tình hình thời đó, nên nếu nói cho chính xác một cách khoa học, LÝ LUẬN NGUYÊN THỦY CỦA CÁC MÁC CHƯA BAO GIỜ ĐƯỢC NGƯỜI CỘNG SẢN ÁP DỤNG TRÊN THẾ GIỚI! Chỉ có lý thuyết MARXISM-LENINISM chủ trương “dùng Bạo Lực của kẻ vô sản, trần truồng, (10) chọi lại Bạo Lực của kẻ có tiền của” là được áp dụng. Sau này, họ Hồ đã lượm ý tưởng Mác Lê và cho là “một cuộc cách mạng của công nhân” phải được thực hiện để thay đổi toàn bộ cấu trúc xã hội. Rồi Bác thêm mắm muối vào cho ra vẻ Việt Nam. Bác lập ra những hợp tác xã nông nghiệp, công nghiệp dưới chế độ Bao Cấp mà không biết gì về tính quản trị, nên toàn bộ mấy cái hợp tác xã của Bác tan tành, bốc hơi hết trọi trước năm 2000.

6- Nói về tiến trình của lịch sử thế giới, Marx lại càng sai bét!

Theo ông, lịch sử thế giới tiến theo một trình tự như sau: Nhân loại đầu tiên theo chế độ Cộng Sản nguyên thủy (Primitive Communism) vì hồi đó, ai có đồ hái lượm đều chia cho nhau xài chung.

Sau đó đến chế độ Nô Lệ (Slave Society), rồi Phong Kiến (Feudalism), tiếp theo là Tư Bản (Capitalism), cuối cùng là Xã Hội Chủ Nghĩa/Cộng Sản Chủ Nghĩa (Socialism/Communism) Thế là chấm dứt tiến triển.

Chủ Nghĩa Cộng Sản vô địch sẽ sống mãi trong lịch sử! (11)

Điều này sai trật rất lớn! Ai có thể khẳng định rằng trong thời hồng hoang, con người chia đồ cho nhau xài chung? Đâu chỉ có dựa vào một số đồ dùng đá, sắt ở một chỗ và mấy cái hình khắc trên hang động mà kết luận rằng mọi người thương yêu nhau, xài chung đồ! Họ có thể tranh giảnh nhau đến chết! Cho nên mới có sự rải rác, nhóm này ở đây, nhóm đó ở chỗ khác, lại còn vài cái sọ người cô đơn ở những chỗ không thể hiểu! Mấy dụng cụ lao động mà người ta tìm thấy thời ông cố, ông sơ ngày xưa, có cái còn nằm trong thân người khác, nghĩa là có đâm chém nhau, giành quyền sở hữu.

Rồi, sau khi Phong kiến tàn, Tư bản bây giờ còn lộng hành hơn bao giờ hết, chủ nghĩa xã hội đã không còn! Sau thời gian Xếp Hàng Cả Ngày, Xạo Hết Chỗ Nói, Xếp Hạng Con Người Xuống Hàng Chó Ngựa, tất cả các lãnh đạo Cộng Sản trên thế giới đã biến thành Tư Bản Đỏ hết, từ Cu ba, Trung Cộng, Bắc Hàn, đến mấy lãnh tụ đỏ của Việt Nam, người nào cũng chiếm đoạt hết tài sản dân chúng vào trong tay, chơi bời thỏa thích, sống huy hoàng trên đầu trên cổ dân mình. Thủ Lãnh của Bắc Hàn hiện nay sống xa hoa gấp ngàn lần các lãnh tụ Tư Bản, Phong Kiến, Thực Dân của thế kỷ trước. Từ Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nông Đức Mạnh, đến các lãnh tụ trong Bộ Chính Trị, và Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản đều là những Đại Gia Tư Bản khổng lồ. Nguyễn Tấn Dũng và gia đình là một trong những nhà Tư Bản giầu nhất Đông Nam Á. Bố là Thủ Tướng, nắm quyền lực chính trị, con gái là Tổng Giám Đốc Đầu Tư, thu hết mọi nguồn tiền từ thế giới đổ vào Việt Nam, coi như hai cha con đã thống lĩnh toàn bộ đất nước về hai mặt Chính Trị và Thị Trường Tư Bản. Chế độ này còn quân chủ hơn các chế độ quân chủ khác trên thế giới vì vẫn áp dụng việc Cha Truyền Con Nối, tiền bạc ăn cướp được của nhân dân chỉ được lưu hành trong hệ thống gia đình, vợ lớn, vợ nhỏ, bồ nhí, cháu, chắt… Với quyền lực mênh mông, vô hạn, lại không có hệ thống kiểm soát, nên tha hồ chia chác tài sản, quyền hành cho nhau. Chế độ này còn KHỐN NẠN hơn mọi chế độ vì có toàn quyền bán đất, bán nước cho ngoại bang. Những nguồn tài nguyên thiên nhiên quý giá đều được giao cho người nước ngoài khai thác đến cạn kiệt. Ngoài Tây Nguyên với Bô xít, ngoài các công trình đi khắp đất nước được giao cho Trung Cộng, còn toàn bộ các rừng đầu nguồn, trong đó có rất nhiều tài nguyên, mỏ sắt, mỏ chì, mỏ kẽm… đều được giao cho Trung Cộng, kẻ luôn nuôi mộng xâm lăng nước ta, trong thời gian từ 50 năm đến 100 năm. Những lãnh tụ tán tận lương tâm này biết rằng mình không thể sống thêm 50 năm nữa, và khi mà hợp đồng cho thuê mướn đất chấm dứt, thì chính mình đã thành bộ xương khô rồi, nên mặc kệ cho đất nước cạn kiệt, cũng chả thèm để tâm.

Thực tế, Chủ Nghĩa Xã Hội đã hoàn toàn triệt tiêu trong thế kỷ 21, chỉ còn lại những biến thể của chế độ Tư Bản, một chế độ “Người Bóc Lột Người, Người Bán Nước Mình, dù vẫn mang nhãn hiệu Cộng Sản”. (10)

Với trình độ lý luận hiện tại, với phuơng tiện khoa học hiện tại, người ta biết chắc chắn rằng KHÔNG BAO GIỜ CÓ NGÀY MÀ THIÊN ĐƯỜNG CỘNG SẢN hiện diện ở trần gian, trong đó tất cả tài sản, công cụ lao động, phương tiện lao động và Lao Động đều được tập trung rồi phân chia đồng đều, mọi người “làm theo năng lực, huởng theo nhu cầu”, sức khỏe và tài năng đến đâu thì làm đến đó, còn thích ăn, thích ở như thế nào thì cứ việc tự nhiên, vợ anh cũng là vợ tôi, má tôi có thể cũng là vợ anh, tôi muốn ăn đồ nhà anh, muốn xài bất cứ cái gì cũng đặng! (12)

7- Trên hết, sự sai lầm kinh khủng nhất của Marx là thiếu tâm lý học.

Tuy người đời cho ông một đống tên tuổi nào là Nhà Sử Học (Historian), Triết gia (Philosopher), Khoa Học Gia Xã Hội (Social Scientist) và Nhà cách mạng (Revolutionist), ông lại thiếu một ngành quan trọng: Tâm Lý Học! Khi ông đề nghị một cuộc cách mạng rung trời, lở đất, để giành lấy chính quyền cho nhân dân, ông không biết rằng những kẻ lãnh đạo, sau khi thành công, thì không khi nào nhường lại cái đặc quyền lãnh đạo ấy cho nhân dân cả! Đã nắm được quyền lực thì nắm luôn. Đã lượm được tiền, vàng bạc, ngân khố rồi thì không ai thích trả lại. Thêm nữa, một khi đã say máu giết người rồi, thì cứ thế mà say máu, giết người! Do đó, mà sau các cuộc cách mạng xã hội, số người chết nhiều không thể đếm được. Người ta chỉ có thể ước lượng, Trung Cộng giết hơn BA CHỤC TRIỆU người, Liên Xô ít hơn, chỉ có hơn MƯỜI TRIỆU NGƯỜI thôi. Còn Việt Nam? Cuộc chiến vừa qua đã giết gần BA TRIỆU NGƯỜI, nếu nhân với con số trung bình là 4 người cho một gia đình, thì số người bị thiệt hại, oan ức thật sự là 12 triệu người.

Kết luận, để có thể chấm dứt cái chế độ oan oan nghiệt nghiệt Cộng Sản đang tàn phá quê hương và dân tộc ta, người dân Việt Nam phải đồng loạt đứng lên, và gào to chính cái mệnh lệnh mà Các Mác đã hô hoán ngày trước:

“Hãy để bọn lãnh đạo “Cộng Sản” rung động với một cuộc cách mạng mới! Những người bị bóc lột chả có gì để mất ngoài xiềng xích trên chân họ!”

Chu tất Tiến.

* * *

(1) Chữ của Hồ Chí Minh.

(2) Cuốn “Ngục Trung Nhật Ký” của Hồ Chí Minh là cuốn đạo thơ.

(3) Hồ Chí Minh giả mạo tên Trần Dân Tiên để viết sách ca tụng mình.

(4) Hoàn toàn vô sản.

(5) Bourgeois.

(6) Blessed is he that hath no family!

(7) Begging for a forgiveness from God if he had ever written anything “immoral”.

(8) Although he railed all the libertinism and promiscuity, he enjoyed watching amorous escapades/ Stanford Encyclopedia of Philosophy.

(9) Let the ruling class tremble at a commnunistic revolution! The proletarian have nothing to lose but their chains!

(10) Nếu thực sự là Chuyên Chính Vô Sản, thì quần áo, giầy dép cũng không có, vì quần áo, giầy dép đều là sản phẩm của chủ nghĩa Tư Bản. Chủ Nghĩa Cộng Sản không có phát không quần áo và giầy dép cho ai hết. Sau 1975, chỉ có các công nhân có làm việc mới được phát vải tượng trưng. Vì thế, nhân dân mới có thơ rằng: “Một năm hai thước vải thô. Lấy gì che nổi cụ Hồ, hỡi em?”

(11) Ngày nay có Ngài Giám Mục Khảm đang cho rằng chính chủ nghĩa Các Mác là thời đại Cánh Chung của nhân loại.

(12) Một câu chuyện thực: Năm 1977, tại trại tù Cà Tum, người viết bài này cùng với 4 bạn tù nữa bị kêu đi lợp mái nhà cho tay Chính Trị Viên Trung Đoàn. Cả năm người đang im lặng ngồi trên nóc nhà, đắp thêm các lớp tranh mới thì nghe tiếng tên Trung Đoàn Trưởng vừa bước vào, vừa nói lớn:
– Đ.M. Cái nồi to của tao đâu rồi?
Tên Chính Trị Viên nhỏ nhẹ:
– Thì… anh em mượn dùng để đâu đó…
Tên Trung Đoàn Trưởng hùng hổ:
– Mượn? Mượn thì phải hỏi tao chứ?
Chính Trị Viên nhắc khéo:
– Thì.. XÃ HỘI CHỦ NGHĨA mà!
Tên Trung Đoàn Trưởng gầm lên:
– XÃ HỘI CHỦ NGHĨA CÁI CON C.! Mày có đưa vợ mày cho tao chơi không mà nói Xã Hội Chủ Nghĩa!
Tên Chính Trị Viên nghe câu này phát lên trước bọn tù thì sợ quá, vội kéo tay kia nói nhỏ gì đó, rồi cả hai vội vã bước ra khỏi nhà. Ở trên nóc, năm tên tù cười rung cả mái nhà lên, suýt nữa thì té nhào xuống đất!

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

5 Comments

  1. quang phan says:

    Bài viết dưới đây đã được Hubbell viết đăng trong tạp chí Reader’s Digest số tháng 11/1968 cùng với lời giới thiệu của trung tướng thuỷ quân lục chiến Lewis W. Walt phục vụ ở quân đoàn I ( 1966-1967):

    ” Tôi đã chứng kiến cảnh một em bé trai hai tay bị chặt đứt. Tôi đã nhìn thấy những chiếc đầu người bị bêu trên đầu cọc và những thân hĩnh bụng bị mổ toang ra. …Các sự khủng bố của Cộng sản trong bài viết này không phải là các biến cố tai nạn chiến tranh lẻ tẻ mà là do một chương trình tàn sát có chủ ý sẵn….

    ….

    Viên xã trưởng cùng với bà vợ như người điên cuồng. Một trong các đứa con của hai người , một bé trai mới 7 tuổi, đã bị mất tích từ bốn ngày qua. Quá sợ hãi, họ tìm đến trung tướng Lewis Walt để cầu cứu vì tin rằng đứa bé đã bị Việt Cộng băt cóc. Rồi thì đột nhiên, thằng bé thoát ra khỏi rừng, chạy về làng. Mẹ nó chạy ra, ôm lấy nó vào lòng. Cả hai bàn tay đứa nho? bỉ chặtđứt, và trên cổ đeo một cái bảng có ghi những dòng chữ cảnh cáo cho cha nó. Nếu ông ta hay bất kỳ người nào trong làng cả gan đi bỏ phiếu trong kỳ bầu cử tới, sẽ chịu những gì còn tệ hại hơn nữa cho những đứa con còn lại của ông ta.

    Tại một xã khác không cách xa Đà Nẵng là bao, Việt Cộng cũng đưa ra những lời cảnh cáo tương tự. Tất cà những người dân bi. tập trung trước nhà viên xã trưởng, kể cả vợ ông ta đang bụng mang dạ chửa và bốn đứa con để chứng kiến cảnh khủng bố dã man của bọn chúng. Lưỡi ông xã trưởng bị cắt đứt, và hạ bộ của ông ta cũng bị thiến rời ra, đem nhét vào trong mồm trầy trụa máu rồi khâu lại. Sau khi ông ta chết, bọn Việt Cộng xoay ra hành hạ bà vợ bằng cách dùng dao rạch bụng bà ta ra. Đứa trẻ chín tuổi bị chúng dùng một que nhọn xuyên qua từ tai bên này sang tai bên kia. Hai đứa kia củng bị giết chết một cách tương tự. Chỉ cõn đứa bé gái năm tuổi được bọn chúng cho thoát chết, để rồi nó chỉ còn biết cầm tay người mẹ đã chết mà gào khóc.

    Trung tướng Walt đã đến trụ sở một quận lỵ, một ngày sau khi quận này bị bọn Việt Cộng tràn ngập. Một số binh sĩ Việt Nam Cộng Hoà , không bị chết và bị bắt. Chúng trói những binh sĩ này lại rồi bắn vào gáy hay vào mồm họ. Vợ con của họ, có trẻ em mới hai hay ba tuổi, bị bọn chúng d0ưa đi diễn hành trên đường phố trần truồng trước khi bị bọn chúng đưa ra hành quyết. Có người cổ họng bị cắt đứt, có người bị chặt đầu hay bị mổ bụng. Xác họ bị đem bêu trên các hàng rào kẽm gai kẽm theo với những tấm bảng cảnh cáo dân làng, nếu vẫn tiếp tục ủng hộ chính quyền Saigon, cũng sẽ bị chung một số phận.

    ……

    Tính tới cuối năm 1967, bọn Việt Cộng đã phạm vào khoảng 100000 trường hợp khủng bố chống lại người dân miền Nam Việt Nam.
    …….
    Trong một trường hợp, một bé gái 15 tuổi đã cung cấp tin tức của bọn Việt Cộng cho thủy quân lục chiến của tướng Walt. Em đó sau này đã bị bọn Việt Cộng bắt cóc đem vào rừng, bị hành hạ, tra tấn, trước khi bị chặt đầu. Những kẻ giết em không ai khác hơn là người anh ruột của em, cùng với một đứa em của em bé gái, và hai “đồng chí” của họ.
    ……..

    Trong năm 1960, khoảng 1300 thường dân miền Nam đã bị giết chết và khoảng 700 người khác bị bắt cóc mang đi mất tích.

    Đầu năm 1965, bọn Việt Cộng loan tin đã phá huỷ 7559 xã ấp. Và tới cuối năm sau, 15138 thường dân đã bị hạ sát và 49929 đã bị bắt cóc mang đi, để rồi người ta thấy không bao giờ trở lại nữa.
    ……..

    Bác sĩ người Úc W. Wylie, phục vụ trong một bệnh viện tại vùng đồng bằng sông Cửu Long, đã kể lại những trường hợp như sau:

    Một xã trưởng đã bị Việt Cộng siết cổ cho đến chết trước mắt người vợ đang có mang. Sau đó, chúng quay snag hành hạ người vợ. Chúng chặt cụt hai chân bà ta đi khiến bà ta phải bị sanh non. Một đưa con trai ba tuổi bị bọn Việt Cộng dùng súng tiểu liên bắn chết.

    Một nữ giáo viên 20 tuổi bị một bọn Việt Cộng dùng mã tấu chém vào gáy. Lưỡi mã tấu đã chém lên quá cao khiến d0ể lòi cả óc ra.

    Tướng Walt kể tiếp rằng ngày 3 tháng 12 năm 1967, hai tiểu đoàn Việt Cộng tràn vào Dak son ( vùng Cao Nguyên). Nơi đây có chừng 2000 dân Thượng. Những người này trước kia đã rời khỏi vùng chiếm đóng của bọn chúng. Bọn Việt Cộng đã dùng súng phun lửa đốt cháy những người dân này khi họ đang say ngủ. Chỉ có một số nhỏ những người dân này thoát được ra ngoài và lẩn tránh vào rừng.

    …….

    Tinh thần Việt Cộng bị xáo trộn khi thấy chính quyền miền Nam phát triển nhanh chóng hệ thống giáo dục học đường. Trong khoảng thời gian 1954 đến 1959, số trường học được gia tăng lên gấp ba và sỉ số học sinh tăng lên gấp bốn. Sự gia tăng này đã là mục tiêu cho sự phá hoại của Hồ chí Minh khiến cơ quan thế giới World Confederation of Organizations of the Teaching Profession, dưới quyền chủ tọa của Shri S. Natarajan, phải cử một phái đoàn tới để điều tra tại chỗ.

    Tai tỉnh An Xuyên ( Cà mau), ủy ban điều tra nhận thấy trong niên khóa 1954- 55, có 32 trường so với 3096 học sinh; tới cuối niên khóa 1960- 61, số học sinh gia tăng lên 27953 và trường học cũng được bành trướng thêm với 189 trường sở. Trước sự kiện trên, Cộng sản quyết ra tay phá hoại. Các phụ huynh học sinh được khuyến cáo không để cho con em tới trường. Các giáo viên cũng được cảnh cáo chấm dứt việc giảng dạy các học sinh. Những giáo viên nào không tuân theo lời khuyến cáo, bị hạ sát bằng cách cắt cổ, chặt đầu với bản án ghim trước ngực là kẻ thù của nhân dân.

    Uỷ ban Natarajan cũng báo cáo rằng có lần Việt Cộng đã chận lại một xe chuyên chở học sinh và cấm các trẻ em không được tiếp tục đến trường nữa. Một tuần sau, khi thấy các em vẫn đến trường, Việt Cộng bèn chận xe chuyên chở lại, lựa chọn một em sáu tuổi, chặt đứt hai ngón tay của em, rồi nói với các em khác rằng nếu còn cứ tiếp tục tới trường sẽ phải chịu một hình phạt tương tư.

    Chỉ trong một năm, riêng tại An Xuyên, các sự khủng bổ của Việt Cộng đã khiến cho 150 trường phải đóng cửa, hơn 60 giáo viên, hoặc bị bắt cóc, hoặc bị giết chết. Do đó, sỉ số học sinh tại tỉnh An Xuyên cũng bị sút giảm đi tới 20000 học sinh.

    Cho tới niên khóa 1961-62, tính ra có tới 636 trường học tại Nam Việt phải đóng cửa, và sỉ số cũng bị giảm xuống gần 80000 vì các hành động khủng bố của Việt Cộng.

    ………

    ( Ngưng trích)

  2. quang phan says:

    Trong cuốn sách “Real War” của tổng thống R. Nixon, ông có kể lại câu chuyện:

    “…Uwe Siemon-Netto , ký giả nỗi tiếng người Đức sau khi đi theo một tiễu đoàn Miền Nam vào ngôi làng bị Việt cộng bố ráp năm 1965 viết lại như sau :

    ” Lũng lẵng trên các cành cây và sào trong sân làng là thân xác ông xã trưởng , nguời vợ và 12 đưá con vừa trai, vưà gái kể cả cháu bé, tất cã những người nam đều bị cắt cu dái nhét vào mồm, còn những người nữ bị cắt rời vú. Dân làng bị tập trung chứng kiến cảnh tàn sát. Việt cộng bắt đầu giết em bé, rồi một cách chậm rãi giết các em lớn, giết nguời mẹ và sau cùng là giết nguời cha. Việt cộng đã giết cã nhà 14 nguời một cách lạnh lùng như bấm cò đại liên bắn máy bay ”

    Bản tin ngày 2/26/2008 tường thuật rằng nhà văn Nhã Ca, tác giả cuốn ” Giải Khăn Sô Cho Huế”, là diễn giả trong buổi lễ kỷ niệm Tết Mậu Thân 1968 đã kể lại rằng:

    ” Những thường dân Huế bị Cộng quân trói bằng dây điện, dính nhau xếp thành hàng trên hố, một vài người bị đập đầu, cả một dây người đang sống bị đạp xuống hố, đè lên nhau, những đầu nào ngóc lên là bị đập chết bằng cuốc.

    Cựu dân biểu Nguyễn Lý Tưởng thuật lại trong bài viết ” Mậu Thân ở Huế ” rằng” Thiếu tá Từ Tôn Kháng- tỉnh đoàn trưởng Xây Dựng Nông Thôn Thừa Thiên- nhà ở 176 Bạch Đằng, Huế, trốn trong nhà đã ba, bốn ngày. Việt Cộng vào nhà bắt vợ con ra đứng giữa sân, và kêu gọi nếu ông Kháng không ra trình diện thì sẽ tàn sát cả nhà. Vì thế ông Kháng phải ra nộp mạng. Việt Cộng, sau đó, đã trói tay ông Kháng, rồi cột ông ta vào cọc giữa sân, xẻo tai, cắt mũi, tra tấn cho đến chết. Thật là dã man kinh hoàng”.

  3. quang phan says:

    Vụ thảm sát ở Tân Lập: Vài trích đoạn từ bài ức ký cũa Trần đức Thạch, nguyên là cựu phân đội trưởng trinh sát thuộc tiểu đoàn 8, trung đoàn 266, sư đoàn 341 Cộng sản Bắc Việt :
    …………………… Tháng 04/1975, đơn vị chúng tôi (Sư đoàn 341 thường gọi là đoàn Sông Lam A) phối hợp với sư đoàn khác đánh vào căn cứ phòng ngự Xuân Lộc. Trận chiến quyết liệt kéo dài 12 ngày đêm. Tiểu đoàn 8 chúng tôi do hành quân bị lạc nên được giao nhiệm vụ chốt chặn. Nhằm không cho các đơn vị quân lực Việt Nam Cộng Hoà tiếp viện cũng như rút lui…………
    … Nghe tiếng súng nổ ran, tôi cắt rừng chạy đến nơi có tiếng súng. Đấy là ấp Tân Lập thuộc huyện Cao Su tỉnh Đồng Nai bây giờ, ấp nằm giữa cánh rừng cao su cổ thụ. Đạn súng đại liên của các anh bộ đội cụ Hồ vãi ra như mưa. Là phân đội trưởng trinh sát, tôi dễ dàng nhận ra tiếng nổ từng loại vũ khí bằng kỹ năng nghiệp vụ. Chuyện gì thế này? Tôi căng mắt quan sát. Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ. Máu trào lai láng, tiếng kêu khóc như ri. Lợi dụng vật che đỡ, tôi ngược làn đạn tiến gần tới ổ súng đang khạc lửa.
    – Đừng bắn nữa! Tôi đây! Thạch trinh sát tiểu đoàn 8 đây!
    Nghe tiếng tôi, họng súng khạc thêm mấy viên đạn nữa mới chịu ngừng. Tôi quát:
    – Địch đâu mà các ông bắn dữ thế? Tí nữa thì thịt cả mình.
    Mâý ông lính trẻ tròn mắt nhìn tôi ngơ ngác. Họ trả lời tôi:
    – Anh ơi! đây là lệnh.
    – Lệnh gì mà lệnh, các ông mù à? Toàn dân lành đang chết chất đống kia kìa!
    – Anh không biết đấy thôi. Cấp trên lệnh cho bọn em “giết lầm hơn bỏ sót”. Bọn em được phổ biến là dân ở đây ác ôn lắm!
    – Tôi mới từ đằng kia lại, không có địch đâu. Các ông không được bắn nữa để tôi kiểm tra tình hình thế nào. Có gì tôi chịu trách nhiệm!
    Thấy tôi cương quyết, đám lính trẻ nghe theo. Tôi quay lại phía hàng trăm người bị giết và bị thương. Họ chồng đống lên nhau máu me đầm đìa, máu chảy thành suối. Một cụ già bị bắn nát bàn tay đang vật vã kêu lên đau đớn. Tôi vực cụ vào bóng mát rồi dật cuốn băng cá nhân duy nhất bên mình băng tạm cho cụ. Lát sau tôi quay lại thì cụ đã tắt thở vì máu ra quá nhiều. Một chỗ thấy 5 người con gái và 5 người con trai bị bắn chết châu đầu vào nhau. Tôi hỏi người lính trẻ đi theo bên cạnh:
    – Ai bắn đấy?
    – Đại đội phó Hường đấy anh ạ!
    Lại nữa, tôi ngó vào cửa một gia đình, cả nhà đang ăn cơm, anh bộ đội cụ Hồ nào đó đã thả vào mâm một quả lựu đạn, cả nhà chết rã rượi trong cảnh cơm trộn máu. Tôi bị sóc thực sự. Hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ “Đi dân nhớ, ở dân thương” mà thế này ư ? Cứ bảo là Mỹ nguỵ ác ôn chứ hành động dã man này của chúng ta nên gọi là gì? Tâm trạng tôi lúc đó như có bão xoáy “.

  4. quang phan says:

    Cộng sản thanh toán người Việt quốc gia:

    27/4/2010- Nhà văn Nam Dao: “…là câu chuyện duy nhất mỗi lần kể lại giọng mẹ tôi run lên vì xúc động: Khi cuộc chiến giữa Pháp và các đảng phái quốc gia diễn ra ác liệt ở Hà thành, bố mẹ tôi đã trốn về quê lánh nạn và tạm trú ở nhà một đứa cháu trai. Trong suốt thời gian ở đó, ban ngày cậu ta uống rượu say mèm chờ mỗi khi chiều xuống thì sách mã tấu ra khỏi nhà và chỉ trở về lúc trời tờ mờ sáng. Thấy hành động quái dị của đứa cháu kéo dài liên tục cả tháng,ba tôi thắc mắc gạn hỏi mãi nhưng cậu ta vẫn không chịu mở miệng. Cho tới một hôm có lẽ vì men say nên đứa cháu mới khóc tiết lộ cho biết là bọn Việt Minh (tiền thân của đảng Cộng sản Việt Nam) đã ra lệnh cho cậu ta nếu muốn cha mẹ vợ con sống, thì khi màn đêm xuống phải đem những đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng ra giữa dòng sông chém đầu rồi vứt xác xuống sông để phi tang. Mỗi đêm ít nhất có khoảng một chục đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng bị hành quyết trên dòng sông. Và đó là lý do tại sao tên “đao phủ bất đắc dĩ” phải uống rượu cho say mèm trước khi đi . Đứa cháu nói với ba tôi rằng bọn Việt Minh rất tàn ác dã man không thể ở được với bọn chúng. Ba mẹ tôi nên tìm đường trốn vào Nam. Đứa cháu không trốn được vì sợ Việt Minh chặt đầu cả gia đình. Chỉ nội trong vòng một tháng kể từ ngày được cháu tiết lộ bí mật về tội ác tầy trời của Cộng sản Việt Nam (CSVN), bố mẹ tôi đã lấy quyết định “bỏ của chạy lấy người” di cư vào Nam năm 1954, bỏ lại sau lưng tài sản, quê hương và hình ảnh những cuộc đấu tố Cải Cách Ruộng Đất hãi hùng đã xảy ra cho người quen của mình “.

    Cựu trung tá Cộng sản Trần anh Kim – nguyên tỉnh ủy viên Thái Bình- kể:
    “Đến Cải Cách Ruộng Đất thì người ta quy cho ông tôi là địa chủ và quy cho bố tôi là Quốc Dân Đảng (QDĐ). Bố tôi là phó bí thư QDĐ và bác tôi là bí thư QDĐ. Bác tôi bị bắn luôn. Còn bố tôi thì cương quyết không nhận. Không nhận thì tra tấn, người ta thắt hai dây thừng vào hai ngón chân cái rồi người ta kéo lên sàn nhà, bố tôi đau quá, kêu khóc xin thả xuống. Kêu khóc to quá người ta lấy rơm, lấy rạ nhét vào mòm”. (RFA online ngày 19-5-2006)

  5. Tâm Thanh says:

    Ông Quang Phan sưu tầm rất hay, Cách bằng chứng rất giá trị về tội ác của CS. Nếu nhiều người làm như Phan tiên sinh, gom lại thành một cuốn sách, thì tuyệt

 
 

Leave a Comment