Giao Chỉ: Genève 54 Chia Cắt
By Hoang Hieu • Jul 17th, 2010 • Category: Sinh Hoạt
GENÈVE 54 CHIA CẮT
Giao Chỉ – San Jose
Viết cho ngày 20 tháng 7 (1954-2010)
Tháng 7 năm 2010 có gợi nhớ cho người Việt tỵ nạn chúng ta một chút kỷ niệm nào không? Cách đây 56 năm cũng vào tháng 7 năm 1954, Hiệp Ðịnh Genève chia đôi đất nước. Hôm nay, từ hơn nửa thế kỷ và một đại dương xa cách, xin có đôi lời ghi lại. Trước hết là một số sử liệu, nhắc lại một lần vào cuối cuộc đời.
Tháng 9-1945, Nhật đầu hàng Ðồng Minh, Thế chiến thứ II chấm dứt chính thức trên mặt trận Thái Bình Dương. Hồ Chí Minh lãnh đạo đảng cộng sản tuyên bố Việt Nam độc lập. Người Pháp trở lại Ðông Dương.
Ngày 19 tháng 12-1946, toàn quốc kháng chiến. Vào những ngày của mùa Thu khói lửa năm xưa, tất cả thanh niên Việt Nam đều đứng lên đáp lời sông núi. Phạm Duy đã viết lời ca như sau: Một mùa Thu năm qua, cách mạng tiến ra đất Việt, cùng ngàn vạn thanh niên vung gươm phá xiềng. Lúc đó tôi mới hơn 10 tuổi. Tuổi măng non thơ dại và hào hứng biết chừng nào.
Vào thời gian này, không ai biết gì về quốc cộng. Người ta nói rằng: Khi cách mạng mùa Thu, anh 20 tuổi, anh không theo kháng chiến, anh không phải là người yêu nước. Và tôi là cậu bé con của trường Cửa Bắc, Nam Ðịnh cũng bắt đầu học bài học yêu nước nồng nàn.
Hà Nội tản cư, sinh viên học sinh gia nhập tự vệ thành mang dấu hiệu sao vàng tham dự vào trung đoàn thủ đô. Trong Nam các thanh niên tiền phong Sài Gòn cầm gậy tầm vông hợp đoàn chống Pháp.
Cho đến ngày nay, tất cả các vị cao niên 75 và 80 tuổi trở lên còn sống đến bây giờ chắc hẳn còn nhớ rất nhiều về mùa Thu khói lửa năm xưa của thời kỳ 1946. Rồi tiêu thổ kháng chiến, rồi tản cư, rồi về Tề, biết bao nhiêu là ngôn ngữ đặc thù của cả một thời thơ ấu.
Ba năm sau, tháng 3-1949, vua Bảo Ðại từ Hương Cảng trở về. Bình minh của phe quốc gia mới bắt đầu nở hoa cay đắng trong vòng tay của quân đội Liên Hiệp Pháp.
Cuộc chiến vẫn tiếp tục trên toàn thể đất nước vào năm 1950. Một năm nhiều dữ kiện. Tháng giêng, Trung Cộng công nhận cộng sản Việt Nam. Tháng 2, Hoa Kỳ công nhận Việt Nam Quốc Gia. Tháng 3, Mỹ bắt đầu viện trợ cho Pháp tại Ðông Dương. Tháng 6, toán cố vấn Mỹ đầu tiên đến Việt Nam.
Tiếp theo hai năm 1952 và 1953, cường độ chiến cuộc gia tăng mãnh liệt.
Rồi đến năm 1954 định mệnh. Tháng 5-1954, Ðiện Biên Phủ thất thủ, hội nghị Genève về Ðông Dương khai mạc. Tháng 6-1954, ông Ngô Ðình Diệm từ Mỹ về nước. Tháng 7-1954, Genève quyết định chia đôi đất nước tại vĩ tuyến 17, trên con sông Bến Hải giữa nhịp cầu Hiền Lương.
Và cái ngày định mệnh của cả dân tộc là ngày 20 tháng 7-1954. Anh, Pháp, Tàu v.v… ký vào hiệp ước cùng với phía cộng sản Việt Nam. Hoa Kỳ và Việt Nam quốc gia không ký.
Thủ tướng Pháp đương thời hứa với quốc dân là hiệp định phải ký xong nội ngày 20 tháng 7-1954. Họp bàn đến nửa đêm chưa xong. Ðồng hồ phòng nghị hội cho đứng chết lúc 12 giờ khuya. Tiếp tục họp đến sáng hôm sau. Ký xong rồi cho đồng hồ chạy lại. Ngoại trưởng Việt Nam là cụ Trần Văn Ðỗ khóc vì đất nước chia đôi ngay tại hội nghị.
Từ Hà Nội một số sĩ quan Quốc Gia Việt Nam cùng sĩ quan Pháp tham dự hội nghị Trung Giá để quy định việc đình chiến. Các đơn vị Pháp và tiểu đoàn khinh quân Việt Nam âm thầm rút khỏi Bùi Chu, Phát Diệm, Thanh Hóa, Nam Ðịnh để lại sự hoảng loạn đau thương cho nhiều giáo khu Việt Nam tự trị.
Tại miền Bắc, Pháp và phe quốc gia có thời hạn tập trung 80 ngày tại Hà Nội, 100 ngày ở Hải Dương và 300 ngày tại Hải Phòng.
Tại miền Nam, bộ đội tập kết tại Hàm Tân 80 ngày, Bình Ðịnh 100 ngày và Cà Mau 300 ngày.
Ngày nay bao nhiêu người trong chúng ta còn nhớ đến thời kỳ tập kết ở miền Nam và di cư của miền Bắc. Bộ đội miền Nam trước khi ra đi đã phát động chiến dịch gài người ở lại nằm vùng và phong trào lập gia đình ồ ạt để hẹn ngày trở lại hai năm sau hiệp thương và tuyển cử. Trung úy Giao Chỉ tham dự hành quân tiếp thu Cà Mau thấy người cộng sản tập kết chào nhau với bàn tay xòe hai ngón hẹn gặp lại sau hai năm, kèm theo khẩu hiệu: Ra đi là chiến thắng, ở lại là vinh quang. Kháng chiến miền Nam ra Bắc để lại những người đàn bà mang bầu trong thôn xóm và súng đạn chôn sau vườn.
Trong khi đó ở miền Bắc cộng sản cố sức cản đường không cho lính quốc gia di tản và ngăn chặn cuộc di cư vĩ đại từ tháng 8-1954. Nhưng phe Quốc Gia vẫn có đủ một triệu người ra đi.
Trung úy Vũ Ðức Nghiêm, tốt nghiệp khóa 1 Nam Ðịnh đã di cư vào Nam cùng đơn vị và gia đình lúc ông hơn 20 tuổi. Từ Phát Diệm, ông đi cùng Tiểu đoàn Khinh quân 711 về Hải Dương rồi rút về miền Nam.
Ðại úy Lê Kim Ngô di tản trường Công Binh từ Bắc vào Nha Trang và tham dự hành quân tiếp thu Bình Ðịnh. Cả hai ông Vũ Ðức Nghiêm và Lê Kim Ngô về sau đều có dịp trở về đất Bắc trong lao tù cộng sản trước khi qua định cư tại Hoa Kỳ.
Cũng trong đợt di cư theo gia đình công giáo, thanh niên Phạm Huấn 17 tuổi còn nhớ mãi về Hà Nội của tuổi hoa niên. Sau khi ký hiệp ước Paris, thiếu tá VNCH Phạm Huấn có dịp trở về trong phái đoàn chính thức để viết nên tác phẩm “Một ngày tại Hà Nội” vào năm 1973. Sau đó ông Phạm Huấn lại một lần nữa từ biệt Sài Gòn năm 1975 và chưa một lần trở lại.
Ngày 7 tháng 7-2004, tôi và đại tá thiết giáp Hà Mai Việt vào thăm Phạm Huấn tại Nursing Home của bác sĩ Ngãi ở khu Tully, San Jose
Sinh năm 1937, người thiếu niên Hà Nội trở thành sĩ quan trẻ trung của Sài Gòn bây giờ vẫn còn là vị cao niên trẻ nhất của Nursing Home. “Mắt trừng gửi mộng qua biên giới, đêm mơ Hà Nội dáng Kiều thơm.” Phạm Huấn nói rằng nếu có ngày các ông lấy lại được Sài Gòn thì tôi cũng sẽ chơi một chuyến xe lăn về quê cũ. Nhưng từ tháng 7-1954 cho tới tháng 7-2010 ngày tháng cũng xa rồi mà mộng ước cũng xa rồi. Phạm Huấn và nhà thơ Hoàng Anh Tuấn đều lần lượt ra đi từ San Jose bỏ cả mưa Sài gòn lẫn mưa Hà Nội.
Năm 1954, có cô bé 15 tuổi lên máy bay một mình đi theo gia đình người bạn để vào Nam tìm tự do. Mồ côi mẹ, cha ở lại đi tìm con trai rồi kẹt luôn. Cô bé tên là Nguyễn Thị Chinh và sau này chuyến đi đã đem đến cho miền Nam một đệ nhất minh tinh gọi là Kiều Chinh. Chuyến đi của Kiều Chinh 1954 từ biệt Hà Nội đầy nước mắt chia ly trong tình phụ tử. Năm 1975, Kiều Chinh lại một lần nữa từ biệt Sài Gòn trong một chuyến bay trắc trở vòng thế giới giữa lúc thủ đô miền Nam hấp hối.
Và cũng vào năm 1954, một cô bé 9 tuổi Nguyễn Thị Lệ Mai xuống tàu di cư vào Nam. Sau này cô trở thành ca sĩ tiêu biểu của cuộc chiến lầm than, một đời lưu vong trong một kiếp trầm luân. Tên của người ca sĩ 40 năm hát rong trên khắp địa cầu là Khánh Ly.
Và cùng với Vũ Ðức Nghiêm, Lê Kim Ngô, Phạm Huấn, Kiều Chinh, Lệ Mai còn có Bùi Ðức Lạc cũng là thành phần Bắc Kỳ di cư đến tạm trú ở khu Phú Thọ Lều để đến 75 thì trở thành người di tản mang màu áo pháo binh Dù.
Năm 1972 trong nước mắt Hạ Lào, Bùi Ðức Lạc nghe Khánh Ly nức nở, đã nói rằng trận liệt mất đường về không phải vì Mỹ bỏ mà tại vì nhạc Trịnh Công Sơn.
Một người khác gốc Phát Diệm đã sớm trở thành dân di cư Hố Nai rồi chuyển qua vượt biên với một vợ 9 con tiếp tục bình tĩnh làm báo hàng ngày tại San Jose. Ðó là Ký Còm – Vũ Bình Nghi.
Tại sao miền Bắc lại di cư tỵ nạn? Tại sao miền Nam lại di tản vượt biên? Truyền thống của dân Việt là muôn đời sống với lũy tre xanh, với mồ mả tổ tiên, với làng xóm. Vạn bất đắc dĩ phải ra đi mang tiếng tha hương cầu thực nhưng rồi vài năm lại trở về. Quốc văn giáo khoa thư thủa nhỏ đã ghi rằng chỉ có chốn quê hương là đẹp hơn cả.
Trung úy Phan Lạc Tuyên khi tham dự hành quân tiếp thu tại Bình Ðịnh đã viết nên bài nhạc bất hủ. Anh về qua xóm nhỏ, em chờ dưới bóng dừa. Nắng chiều lên mái tóc, tình quê hương đơn sơ. Nhưng chính tại miền quê đơn sơ ở Bồng Sơn này suốt 20 năm chưa bao giờ yên tiếng súng.
Khi người cộng sản nổi dậy với một cuộc chiến toàn diện khốc liệt và quá độ đã triệt tiêu hoàn toàn mọi sự hòa giải trong tình tự dân tộc. Ðầu tiên là các dân thành thị, trí thức, tiểu tư sản và tôn giáo phải bỏ Kháng Chiến về thành. Tiếp theo là bỏ miền Bắc di cư vào miền Nam.
Năm 1954, người Bắc vào Nam đã đánh thức con rồng Sài Gòn tỉnh giấc. Qua những khác biệt ban đầu rồi chuyển đến thời gian hòa hợp. Miền Nam bắt đầu khởi sắc từ ẩm thực đến văn chương báo chí. Từ văn nghệ đến kinh doanh. Và sự hòa hợp không hề có biên giới.
Ðại úy Lê Công Danh, gốc công tử Cần Thơ đứng đón di cư ở bến nhà Rồng đã bế luôn cô Bắc Kỳ nho nhỏ tóc demi garson về làm áp trại phu nhân.
Trung úy công binh Nghiêm Kế, dân chơi Hà Nội phải lên tận Biên Hòa xứ Bưởi cưới cô Bé về làm chính thất, sống 20 năm ở các trại gia binh với 8 đứa con lần lượt ra đời.
Trung úy Giao Chỉ đi chiến dịch Ðinh Tiên Hoàng phải xuống tận Rạch Giá để rước về người đẹp xứ Kiên Giang. Sau hơn 50 năm tình cũ, chàng mới nhận ra rằng không phải chỉ Ðà Lạt mới có hồ than thở, mà ở miền Hậu Giang cũng có khá nhiều.
Những ông sĩ quan trẻ Bắc Kỳ xấp ngửa vào Sài Gòn đều đem về mỗi ông một cái hồ than thở. Qua đến Hoa Kỳ nàng vẫn còn than thở qua Cell Phone…
Sau những đoạn trường 1954, thì tiếp đến câu chuyện tình Bắc duyên Nam trên mọi lãnh vực. Tất cả cùng nhau xây dựng xong nền Cộng Hòa với một đạo quân đẹp đẽ biết chừng nào.
Cho đến năm 1975 và rồi đến tận ngày nay là 2010, người Việt vẫn tiếp tục bỏ nước ra đi. Từ di tản đến vượt biên, vượt biển, đoàn tụ, HO, con lai.
Tại sao chúng ta lại rời bỏ quê hương?
Một lần đi là một lần vĩnh biệt.
Một lần đi là hết lối quay về.
Năm 1954, khi ra đi dân Bắc Kỳ di cư ít có hy vọng trở về chốn cũ. Bài ca “Hướng về Hà Nội” được hát nỉ non suốt ngày đêm trên Radio. Cho đến khi chính phủ sốt ruột phải ra lệnh cấm. Những cánh bưu thiếp liên lạc Bắc Nam rời rạc được một vài tháng rồi cắt đứt sau hai năm xa cách.
Qua thập niên 60, Hà Nội mở đường dây Ông Cụ, đưa cán bộ vào Nam xây dựng hạ tầng cơ sở và dựng nên cuộc chiến mà ngày nay chính cựu đảng viên cộng sản Dương Thu Hương cũng nhận xét là một cuộc chiến sai lầm, hy sinh quá nhiều sinh mạng và tiềm lực của cả hai miền đất nước.
Hôm nay, nhân dịp ghi dấu 55 năm cuộc hiệp định Genève chia đôi đất nước, chúng ta cùng suy ngẫm về dòng sinh mệnh đã đưa đẩy người Việt lưu vong. Sẽ không thể có được câu trả lời coi như là chân lý cho một vấn nạn lịch sử.
Trong cuộc sống hàng ngày, biết bao nhiêu là điều bí ẩn không hề có đáp số. Tại sao có người hạnh phúc và có người đau khổ? Tại sao có người bị hy sinh và có người tồn tại? Tại sao có người thành công và có người thất bại? Những ngày tháng lịch sử như 20 tháng 7, như 30 tháng 4 chỉ là những dấu ấn trong dòng sinh mệnh của một dân tộc, của một cộng đồng. Ðó là ngày của cay đắng nở hoa.
Mới đây các quốc gia văn minh nhất của nhân loại Tây phương kể cả Nga, Ðức, Anh, Pháp, Canada, Úc, Mỹ và nhiều nước khác cùng dự lễ kỷ niệm 60 năm đổ bộ Normandie. Bây giờ chúng ta cũng là công dân của một xứ sở văn minh là Hoa Kỳ, hãy cùng nhau nhớ về ngày lịch sử 20 tháng 7 của 55 năm về trước, ghi dấu lịch sử là một cách hành xử của con người văn minh.
Một lần nữa xin nhắc lại 20 tháng 7-1954, 55 năm về trước hiệp định Genève chia đôi đất nước. Một triệu người miền Bắc di cư vào Nam. Tại sao người Việt lại rời bỏ quê hương? Câu hỏi đó dành cho quý vị.
Tiếp theo từ 30 tháng 4-1975 cho đến nay, trên hai triệu người Việt lần lượt ra đi. Tại sao người Việt lại rời bỏ quê hương? Câu hỏi đó cũng dành cho quý vị.
Tại sao quý vị lại ra đi? Và trong kỳ tới, chúng tôi trở lại với một đề tài khác.
Tại sao lại trở về? Tại sao lại không trở về? Trở về quê hương. Câu hỏi cho cả đời người. Câu hỏi cho cả một thế hệ. Điều này có đúng với người Việt lưu vong hay không?
Nhà thơ Ðỗ Trung Quân đã viết:
Quê hương, mỗi người có một
Như là chỉ một mẹ thôi…
Điều này có đúng với người Việt lưu vong hay không?
Hay là như Vũ Hoàng Chương đã than thở:
Chúng ta là đám người đầu thai nhầm thế kỷ
Quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh.
Có thực sự đau thương như vậy không?
Chúng ta ra đi đem theo quê hương, hay là chúng ta ra đi bỏ lại quê hương? Với con đường an cư lạc nghiệp ở xứ này, phải chăng chúng ta đang sống hạnh phúc với quê hương mới?
Giáo sư Elie Wiesel, người Mỹ gốc Do Thái sinh trưởng ở Romania, nạn nhân của nạn diệt chủng Holocaust được cứu sống lúc 16 tuổi. Nhập tịch Hoa Kỳ năm 1963. Ðoạt giải Nobel về Hòa Bình năm 1986, Ông đã nói rằng: Nơi nào tôi sống có tự do và hạnh phúc, nơi đó chính là quê hương.
Giao Chỉ – San Jose
Tháng 7-2010













Xin hỏi tác giả :
1- Những điều khoản nào trong Hiệp định Geneva quy định chia cắt đất nước ?
2- Tại sao TT Ngô Đình Diệm từ chối tổng tuyển cử thống nhất đất nước ?
3- Di cư năm 1954 có khoảng 850 000 người, trong đó Công giáo có hơn 650 000 người. Tại sao vậy ?
Nếu vì Cộng sản quá tàn ác, tại sao khẩu hiệu di cư là “Chúa đã vào Nam” chứ không phải “Nhân đạo đã vào Nam” ?
4–Cháu thật sự thấy 2 câu này quá đối lập
- “Ngày 19 tháng 12-1946, toàn quốc kháng chiến. Vào những ngày của mùa Thu khói lửa năm xưa, tất cả thanh niên Việt Nam đều đứng lên đáp lời sông núi”. Câu này chứng tỏ Pháp xâm lược ?
- “Ba năm sau, tháng 3-1949, vua Bảo Ðại từ Hương Cảng trở về. Bình minh của phe quốc gia mới bắt đầu nở hoa cay đắng trong vòng tay của quân đội Liên Hiệp Pháp.” Câu này chứng tỏ Pháp là ân nhân ?
Vậy Pháp là kẻ thù hay ân nhân ?
4- Tại sao Pháp lại chọn đóng quân trong các giáo khu tự trị. Vậy các giáo khu tự trị chống Pháp hay chống VN ?
” Các đơn vị Pháp và tiểu đoàn khinh quân Việt Nam âm thầm rút khỏi Bùi Chu, Phát Diệm, Thanh Hóa, Nam Ðịnh để lại sự hoảng loạn đau thương cho nhiều giáo khu Việt Nam tự trị>”
-
[...] NguoiVietBoston » Sinh Hoạt » Giao Chỉ: Genève 54 Chia Cắt [...]
[...] NguoiVietBoston » Sinh Hoạt » Giao Chỉ: Genève 54 Chia Cắt [...]
Thật ra hiệp dịnh Geneve 1954 chỉ là” caí cớ “dể Pháp rút lui,bàn giao cho Mỹ.Chính vì thế chính phủ
Ngô dình Diệm chỉ làm theo lệnh Mỹ mà thôi.Dây cũng là lý do chính phủ Diệm” từ chối “tổng tuyển cử.
Do dó phe CS thêm phần”chính nghĩa” cho họ.!Phe nào thì cũng dưới áp lực của ngoại bang cả.Thế nhưng phe CS họ khéo “che dậy”caí cốt lỏi Quốc tế CS .Còn phe Quốc Gia di dâu cũng “lè-kè”ông Tây
cao mủi,tự thân dánh mất chính nghĩa của mình!Chính vì thế ở giai dọan nầy, rất nhiều nhà- yêu-nước
chạy theo O HCM(dọc truyện ngắn Linh-Nghiệm của nhà văn trong nước Tran huy Quang thì rõ).
1- Như vậy bác Vinh cho rằng TT Ngô đã chia cắt đất nước ?
2- Tính chính nghĩa của 2 phe
a- Phe CS : Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa thành lập năm 45 với mục đích ghi tên VN lên bản đồ thế giới, đòi VN lại cho người VN. Vậy :
– Mục đích này có gì sai ?
– Suốt 5 năm từ 1945 – 1950, Trung Cộng chưa ra đời, Liên Xô chưa công nhận, ông Hồ vẫn ra lệnh kháng chiến, áp lực ngoại bang nào ở đây ?
b- Phe Quốc gia : Việt Nam Quốc Gia thành lập năm 1949. Danh nghĩa Vua Bảo Đại làm quốc trưởng nhưng thực chất toàn quyền nằm ở Cao ủy Pháp, đặc biệt về mặt quân sự, tài chính và ngoại giao. Vậy :
– Mục đích của Việt Nam Quốc Gia là gì ?
– Suốt 9 năm từ 1945 đến 1954, ông Ngô ở đâu, làm gì để góp phần giành độc lập cho dân tộc ?
Xin các bác giới hạn thời gian từ 1945 – 1954 để dứt điểm giai đoạn lịch sử có liên quan đến Pháp trước đã.
Phap xam chiem Viet Nam, la ke thu cua dan Viet;nhung so sanh Phap va Cong San thi Phap cung co phan it AC DOC hon.Thoi diem do , chi co the chon 1 trong 2,phia quoc gia chon dung ben Phap de duong dau voi anh cong san .Neu nhin xa hon, du khong co cong san chong Phap, chinh sach thuoc dia da cao chung.Phap se tra doc lap cho Viet Nam ; khong can Ho chi Minh ruoc CS Tau vo Viet Nam de roi mat luon dat dai, Hoang Sa, Truong Sa nhu hien tai.TT NGO d Diem ko chiu tuyen cu vi biet rang VIET CONG de doa dan chung bat phai bo phieu cho chung no, nhu vay cuoc tuyen cu ben ngoai nhu cong bang nhung that su ko cong bang.Bang chung hien tai, dan Viet Nam khong chap nhan TAU chiem dat dai ma co ai dam noi dau?Vi CS de doa.
Ban Nguyen an Sao,chong Phap chong My chi la chieu bai cua Viet cong.Nam 1972, My da rut quan, Viet Cong van la um sum la chong My.Sau nam 75, VC om chan My, ninh bo My, goi con chau qua My hoc, Nguyen an Sao co phai cua may “ong” goi qua My hoc?
Ban Nguyen an Sao,1945-1950,Tau cong va Nga tuy chua chinh thuc nhung da co thuc luc ung ho HCM.Chuyen chinh tri dau can phai co “ra doi” hay khong ra doi tren hinh thuc; nhu Cong San VN van reu rao la Mat TRan GIAI Phong MIEN NAM la cu MIen NAM dung len doi lat do chinh quyen VNCH; su that thi MTGPMN la con de cua Cons san Ha NOI.NO dau can giay khai sinh , no van hien huu.Anh bien bac la HCM ko co NGA , Tau giup suc van dung len lam cach mang; cai luan dieu nay giong nhu noi HCM vi cach mang nen ko vo , ko con- ma su that thi bac minh co nhieu vo so.Suot 9 nam,45-54, ong Ngo d Diem khong can phai lam gi moi chung to minh yeu nuoc,giu im lang de tim chieu huong tot dep cho nuoc Viet Nam cung la hanh dong yeu nuoc.Nhung ke ruoc ngoai ban CS vao Viet Nam moi la nguoi dang trach.
Anh khong nam trong ban bien tap cua bao Boston, anh ko co quyen keu goi cac “bac” giu gioi han thoi gian 1945-1954, va chi co nguoi Bac ky moi dung chu”bac”,
; cai li luan mot chieu va cach dung chu cua An Sao thay giong bo doi ?
Nay ban Ng.an Sao,
Nhu tren da noi,chinh quyen hai chi la tay sai ngoai bang ma thoi.Ngay tuyen bo thanh lap nuoc VNDCCH
cua ong Ho,cung chi la mot “tro- choi-u-tim”ma thoi,boi vi mot quoc-gia ra doi khong gian don nhu ban
nghi dau,phai duoc quoc te thua nhan,phai phu hop voi cong-phap-quoc-te.Mot thi du ,trong lich su
can dai the-gioi:su thanh lap quoc-gia Palestine dau co de, nhu ban thay.Cai goi la VNDCch chi ton tai
khong qua mot nam,roi sau do vao bung,nhuong cho lai cho Quoc-gia VN(trong lien-hiep Phap).Day
chinh la Giai-doan, ma CS loi dung chu-nghia- yeu- nuoc de day len phong trao khang chien chong Phap.
Xin nho rang nhiem vu ma CS quoc-te giao cho O.Ho la NHUOM_DO Dong-duong,chu khong phai gianh
Doc-lap cho VN!! nha van Duong-thu-Huong noi”chu nghiaCS bam vao CN yeu nuoc nhu con dia bam vao
than xac con nguoi”.DCSdong duong thanh lap nam 1930,sau 1945 doi thanh dang lao-dong,cuoi cung
1975 lai thanh DCS…thay doi chang qua de ton tai va de chiu long nguoi(o Ho da noi nhu the,xem bi-mat ve HCM cua Hoang-Tung).Cot loi van la mot Dang Maxit ma thoi.Nhung nguoi Quoc-gia chong CS
phai dua vao the luc Phap.Mot so kha’c nghe theo loi cu Ho,chong Phap cuu nuoc.Da so thanh phan nay
da phan tinh,cuoi doi moi biet minh an-banh-ve.Trong lich su can-dai VN,khong nhung tu 1945 den
1954 ma ngay ca den hom nay,nuoc VN(ke ca hai mien)chua bao gio la mot quoc-gia doc -lap ca,nhu
dung nghia cua no.Vi tren the gioi nay ,chua co quoc-gia nao ngua tay xin nguoi khac tu cai kim soi chi
ma cho minh doc-lap ca.Chua noi den tu-tuong va duong loi deu vay muon.Dieu nay Chu-tich HCM da noi: ban than ong chang co tu-tuong gi ca,ngoai tu-tuong cua Mac.Bac dat nam chau den dai dong!
O do bien gioi quoc-gia khong con nua.Ro rang O Ho la nguoi cua quoc-te vo san.!Ban xin nho, O Ho co an luong cua CS quoc te,co lan Ong da viet thu xin tang luong(tai lieu khi o Ho hoat dong o Tau).Tat ca
hoat dong truoc sau cua luc-luong VM deu co su giup do cua Lien-xo,ngay ca su thanh cong cua DCS TAu cung phai nho Lien-xo,huong chi la O HO.
goi Ban Ng an Sao,
Ban va toi co may man dung o thoi diem dau the ky 21,khi ma moi su bung-bit deu vo nghia doi voi nen
khoa hoc hien dai.Truoc day ,khi toi con o tuoi Ban,cung da tung dung vao cac phong trao SV tranh dau
mien Nam,cung tung xem HCM la than tuong.The roi phut choc,CS su.p do,moi buc man bi-mat ve chu n chu nghia do duoc ven len,su tran truong dua moi nguoi den cho ngac nhien!Cai bat hanh cho Dan-toc chung ta da co HCM(nguoi hoc tro cua Lenin),ma dat- nuoc hom nay “Tan-nat” tu moi nganh.Do chi la Ao-tuong xay dung mot “the-gioi-dai-dong”tren que-huong ,voi su menh quoc-te CS da trao.Cung
chinh vi the,cho den luc nay,Dat-nuoc minh chua bao gio co su Thong-nhat,theo nghia Dong-bao,tinh
Ruot-thit,theo nghia:”nhieu dieu phu lay gia guong,nguoi trong mot nuoc phai thuong nhau cung’”.
Ban hoi toi:chinh nghia cua 2 phe.Co’chu! danh giac khong co ly-tuong lam sao ma danh.Phe CS thi Ly-
tuong qua ro rang,do la ly-tuong CS.O day moi thu deu la phuong tien:,ngay ca long-yeu-nuoc cung
the thoi.Chac Ban khong ngac nhien khi 30/4,khap moi pho-phuong mien Nam ngap tran khau hieu:
Chu-nghia Mac-Le bach chien,bach thang!! Con ve phia mien Nam,ho la nhung nguoi cam sung chong
CS.Khi CS con “phon-vinh”rat nhieu nguoi “nghi-ngo”ve ly’-tuong cua ho(trong do co Toi).The nhung
ke tu khi CS sup-do,moi thu deu phoi bay duoi anh-sang mat troi…thi khong con nghi -ngo gi nua ,ho
da chien dau co ly-tuong:ly-tuong Tu-Do!!bao ve Dat-nuoc duoc song Tu-Do.Neu luan ban CHIEN-BAI
nhu Nguyen-Trai da noi:chiem van -thanh khong quan trong,ma chiem duoc Long Dan moi quan trong.,
ti ro-rang ho da chien-thang! Than ai chao Ban.
Mẹ kiếp ! Đọc những câu hỏi của Nguyễn an Sao, chỉ cần một ít tinh ý cũng đoán biết hắn nếu không đã từng có một thời bị mài đũng quần ở các trường học Cộng sản thì cũng là ” tị nạn giả” do giặc gài vào cộng đồng tỵ nạn của chúng ta.
Nếu thực tâm muốn tìm hiểu, đề nghị Nguyễn an Sao tìm đọc các bài viết của sử gia Trần Gia Phụng lưu trữ trên Người Việt Boston.
Kính Tặng Cụ Giao Chỉ
Hai mưoi tháng baỷ năm mưoi tư,
Hà nội yêu thương vội giã từ .
Cứ tưởng ra đi hai bốn tháng
Ai ngờ ở lại hai mươi thu ,
Đồng nai tha thiết chim xây tổ
Bến Hải sót xa vết đạn thù ,
Dân Tộc lại thêm lần tủi nữa ,
Bảy lăm buồn biết mấy năm tư . ( Bảy lăm 1975 , năm tư 1954 )
Đạo Tôn http://www.quocto .com )
xin thưa trong Tư Vi có Lưu Đại Tiểu hạn … từng 10 năm một … Các vị Thầy bói căn cứ vào đó để đơán hên sui cho thân chủ , đứng sai vô lường … Lý đương nhiên Nhà Ngô , hay quý vị Người Việt
Quốc Gia cũng am tường tử vi lắm . Vậy mà vận hạn mươì năm lại tính sai sao đó nên mới
xây ra . 1954 – 1963 … chỉ có chín năm Nhà Ngô Thọ Nạn , rồi 10 năm Nguyễn Văn Thiệu tho nan
nan … Xin Cụ Giao Chỉ ban lời giáo … Quốc Tổ Mỹ Việt Đại Miếu xin cảm ơn Cụ , kính chúc Cụ cùng bảo quyến an khang Đạo Tôn nam mô a di đà phật