Huỳnh Quốc Bình: Họ Không Thích Chuyện Chính Trị

 

LTG: Trong cộng đồng Tin Lành tại Oregon và hải ngoại, số người ủng hộ lập trường chính trị của tôi và cách hầu việc Chúa của tôi rất đông, nhưng số người có thành kiến với tôi cũng không phải là ít. Những người có thành kiến với tôi, khi thấy ai nhắc đến tên tôi thì để tỏ ra mình thiêng liêng hơn người khác, họ lập tức lên án tôi là “không lo hầu việc Chúa mà chỉ thích làm chính trị”. Làm sao tôi biết? Vì có những người Tin Lành chân chính khác, có cùng quan điểm, và cách suy tư giống tôi đã cho tôi biết như thế.
Cũng có những ông bà được người khác gọi là “sư” nhưng vì sợ tín hữu của họ bị tôi ảnh hưởng nên dặn dò rằng: “có đến tham gia sinh hoạt gì ở nhà thờ Tin Lành Nazarene bên ông Huỳnh Quốc Bình cũng nên cẩn thận, vì ông ấy luôn thích nói chuyện chính trị…”. Làm sao tôi biết điều này? Vì những tín hữu chân thật đó đã nói cho tôi biết có hiện tượng đó. Thật tình tôi không buồn những người tìm cách “dìm” tôi xuống, để họ được “cao” hơn, nhưng tôi thật sự thấy thương hại cho, bởi vì đã ở vị trí là “sư” là “con trời” rồi mà còn kém quá.
(HQB)

* * *

Có người thích thắc mắc về vị trí của tôi trong giáo hội Tin Lành. Họ không thắc mắc những mục vụ tôi đảm trách, nhưng chỉ muốn biết tôi có thật sự là “sư” hay không? Có lẽ họ tưởng ai cũng thích làm “sư” theo kiểu có tiếng mà không có miếng nên mới thắc mắc như thế. Bài này tôi không giải thích cho mấy ông bà “thiêng liêng”, tò mò tọc mạch đó, mà trân trọng giải thích cho những ai ủng hộ các việc làm của tôi để đọc chia sẻ.
Tôi là giáo sĩ tình nguyện, tôi và vợ con tôi sử dụng đồng tiền mồ hôi nước mắt của mình để sinh sống và làm công tác mục vụ. Đây không phải là điều gì đáng ca ngợi nhưng tôi chọn cách hầu việc Chúa như thế. Các mục sư và giáo sĩ Tin Lành chân chính khác cần thiết nhận được sự trợ cấp của giáo hội hay của hội thánh địa phương để sinh sống và làm công tác mục vụ, vì họ đã hy sinh cả đời cho chức vụ mà họ chọn, chứ không giống thành phần chỉ cố tìm cho được chức “mục sư” để cho oai theo kiểu xác thịt, hoặc để ngồi không mà hưởng đồng lương từ tiền mồ hôi nước mắt của tín hữu.
Cá nhân tôi thì chưa từng nhận sự trợ cấp của giáo hội Nazarene hay của hội thánh địa phương dù tôi từng được giáo hội Tin Lành Nazarene Hoa Kỳ bổ nhiệm vào trách vụ “Mission Coordinator” để thi hành công tác truyền giáo. Tôi không đi tìm chức vụ “mục sư” nên tôi không có nhu cầu “chèo kéo” hay tìm cách “rủ rê” tín hữu của các nhà thờ khác đến chỗ tôi cho thêm đông để tôi có thể báo cáo với giáo hội và tỏ ra “nở mặt” với mấy ông bà mục sư khác rằng “hội thánh tôi tăng trưởng”. Tôi không có nhu cầu đó và tôi cũng không tìm kiếm cái chức “mục sư” như thế. Tôi chỉ thích làm công việc của một mục sư, giáo sĩ chân chính, đó là sử dụng các phương tiện truyền thông đại chúng để rao giảng về sự cứu rỗi của Thiên Chúa đến những ai chưa từng biết về lẽ đạo của Ngài mà thôi.
Cũng vì có những ông bà có lối suy nghĩ thiếu chính chắn và hay “suy bụng ta, ra bụng người” cho nên mới sản sanh ra tình trạng họ chỉ “bằng mặt mà không bao giờ bằng lòng nhau” và thái độ này đã được che đậy bởi cái vỏ bọc “thiêng liêng” mỗi khi gặp nhau để gọi là “cầu nguyện thông công” hay “ăn uống thông công”.
Có một anh Tin Lành cũng thuộc loại “thiêng liêng” gọi điện thoại tới nhà tôi và hùng hồn nói rằng: “Anh có biết tại sao người Tin Lành tại Oregon hay các nơi khác cô lập anh không? Anh có biết mọi người đã “label” anh không? Họ đã dán nhãn và xếp anh vào loại người thích “làm chính trị” nên người ta không thích anh, không muốn giao du với anh. Anh có biết không?”
Thiệt tình nghe anh ta nói tôi cũng chán, định không thèm giải thích, nhưng tôi suy nghĩ nhanh và tôi thấy mình cũng nên cậy ơn Chúa để cư xử tử tế với anh một lần cho đúng tình yêu thương mà Chúa dạy, nên tôi giải bày và hỏi lại anh: “Thôi, ai muốn dán nhãn hay xếp loại tôi thế nào cũng được. Chúa sẽ biết và lương tâm của họ sẽ hay. Riêng anh, hãy dẹp cá nhân tôi qua một bên, và anh hãy chỉ giùm tôi xem tại Tiểu bang Oregon này, có ông mục sư Việt Nam nào thích ông mục sư Việt Nam nào không? Anh chỉ giùm tôi một cặp thôi?”.
Kể ra anh này cũng còn chút lòng tự trọng nên đã thú nhận rằng sau khi tôi điểm ra điều đó, chính anh cũng không thấy có một ông mục sư Việt Nam nào tại Oregon thật sự thích ông mục sư Việt Nam nào cả. Đây là câu chuyện thật 100%.
Nhắc đến những người trước ngày 30-4-75 hay chủ trương “không làm chính trị” hay “không muốn dính dấp đến chuyện chính trị”, nhưng khi giặc cộng chiếm miền Nam- Việt Nam vào 30-4-75 thì lại nhanh chân dẫn “bầu đoàn thê tử” bỏ của chạy lấy người, chiếm các phương tiện của Quốc Gia để thoát thân trước người ta, rồi khi đến vùng đất tự do lại hùng hồn tuyên bố “tôi không làm chính trị”. Đây là một lối nguỵ biện và là một hành động chính trị quá tồi tệ mà họ không biết và những người Tin Lành khác cũng không hay?
Có những người Tin Lành ra vào Việt Nam như đi chợ để ngồi chung bàn, ăn chung mâm với VC và khi trở ra hải ngoại nói những điều có lợi cho VC giống như một ông mục sư Việt Nam, đứng hàng thứ nhì trong giáo hội Tin Lành truyền thống, có nhà thờ tại thành phố Orlando, Florida. Ông từng làm “mục sư tuyên uý” thời Việt Nam Cộng Hoà. Ông về Việt Nam với mấy vị mục sư Mỹ, khi trở ra hải ngoại, ông đi chu du các nhà thờ Tin Lành Việt Nam, tuyên truyền không công cho VC rằng, ông không thấy đạo Tin Lành ở Việt Nam bị đàn áp gì cả; trái lại nhà nước Việt Nam của ông thiếu điều muốn trải thảm đỏ để cho ông về “giảng đạo”. Đối với tôi, đây là một loại làm chứng dối trước mặt Chúa. Đây là một hành động chính trị quá tồi tệ mà ông không biết và những người Tin Lành khác cũng không hay?
Chưa hết, một mục sư Việt Nam của giáo hội Tin Lành truyền thống, có nhà thờ lớn nhất nhì tại Midway City, California, (gần khu Phước-Lộc-Thọ) đã sử dụng toà giảng thay vì để giảng về sự công bằng hay tình yêu thương và sự cứu rỗi của Thiên Chúa, hoặc cáo trách tội ác do VC gây ra, thì ông lại lên án những phản ứng quyết liệt của Mục Sư Nguyễn Hồng Quang và các mục sư bên Việt Nam đối với công an VC, khi chúng đàn áp họ… Đây là hành động chính trị quá sức tồi tệ mà ngoài vài người phản đối hài hoà bằng cách bỏ đi chỗ khác không nghe ông ta nói, thì số còn lại trong nhà thờ gần 7,8 trăm người ngồi ngóng cổ nghe ông mục sư đó nói mà không thấy sai, các mục sư Việt Nam “không thích chính trị” cũng không còn thấy hành động đó hết sức lố bịch và ươn hèn khi ông ta có những lời nịnh bợ bọn VC gian ác tại Việt Nam ngày nay một cách trắng trợn như thế? Mà họ chỉ giỏi “label” hay “dán nhãn”, hoặc “xếp loại” Huỳnh Quốc Bình là “thích làm chính trị”.
Có lẽ tôi cũng không nên nói nữa, vì nói thêm chỉ “làm phiền” những ai chủ trương “không làm chính trị” hay không thích dính dấp đến chính trị”, nhưng tôi xin mời quý vị đọc bài viết của tác giả Nguyên Sang với tiêu đề “Không Thích Chuyện Chính Trị” để xem có ai còn muốn tự hào rằng mình “không thích chuyện chính trị” nữa hay không?
http://huynhquocbinh.com/?q=node/76

Huỳnh Quốc Bình
P.O. Box 201361, Salem, OR 97307. USA
(503) 949-8752
email: huynhquocbinh@yahoo.com

 

Related Posts

  • No Related Posts
 
 

4 Comments

  1. vânglời says:

    Rất cảm thông với ông Huỳnh Quốc Bình,tôi cũng nghĩ rằng Đạo và Đời không thể tách rời nhau.Đạo không chỉ thuần túy đem chân lý đến cho con người nhưng Đạo rất cần có những đóng góp để cho Đời được thăng hoa ,được phát triển,còn phải cố gắng bảo vệ Đời,phải giúp tích cực cho Đời không chỉ là mặt thiêng liêng ,mà còn về nhân bản.Chính trị ,theo tôi nghĩ chỉ không thích hợp với một người chọn con đường hiến thân cho đạo khi tham gia giữ chức vụ trong bộ máy chính quyền ,còn việc bức xúc vì người dân quá khổ trước sự tàn bạo của những thế lực tàn bạo ác độc,đứng về phía họ để bảo vệ họ là việc Đạo dậy ,muốn ta phải làm.Yêu Chúa trên hết mọi sự và yêu mọi người như yêu chính mình,tôi nghĩ ông không muốn mình phải sống như những người dân VN đang sống ,và ông đang đứng về phía họ ,bảo vệ họ như chính ông đang là họ,tôi nghĩ ông đang sống đúng giới răn yêu thương của Chúa

    ́ hi Đời đang quá khổ

  2. vânglời says:

    Xin lỗi ,vì lý do kỹ thuật ,xin tiếp tục. Còn những vị khen hoặc đồng tình với đcsvn hoặc chỉ vì đặt sự nghiệp của đạo lên trên hết,hoặc bị lừa gạt ,…nhưng cố ý hoặc vô tình đã đối xử bất công với những người đã quá khổ vì cs,cứu cánh không thể biện minh cho phương tiện được ,nhất là ở VN tôn giáo ở thành phố và ở vùng sâu vùng xa bị đối xử khác biệt nhau ghê gớm,ở thành phố là những thảm nhung đỏ ,nhưng ở nơi hẻo lánh là thảm đỏ của máu và nước mắt đấy.Rất mừng ông đã sống đúng lương tâm Chúa ban cho ông.Kính .

  3. dam Pham says:

    Đúc giáo hoàng Phan si cô nói đồng tiền tham nhũng là đồng tiên dơ bẩn.Ngày nay
    đảng CSVN dung đồng tiên dơ bẩn dể nuôi công an và bọn đàu gấu đàn áp dân chúng và các tôn giáo Người công dân công giáo đòi quyên sống và và tự do tín ngưỡng đó là bổn phận bình thường,mà Chúa đã dậy công bang và bác ái ..Ngày nay VN là một quốc gia nghèo và lạc hậu..Vì đảng CS là đảng cướp đảng Mafia
    đang bồn rút của cải dể tẩu tán ra ngoại quóc .Mặc cho dân chúng đói nghèo không
    công ăn việc làm,gia đình nheo nhóc không đủ ăn.Phụ nữ thì phải đi làm nô lệ tình dục,thanh niên thì phải làm nao nô nước ngoài ,còn nôi nhục nào hơn nỗi nhục mất nước vào tay Tẩu cộng..nếu người dân không đúng lên thì ai cứu ta..
    Càng làm lớn càng hiêu biết thì càng nhục nhiều .. . .Năm mới cần cố nhiều người hiểu biết việc mình phải làm để đưa đát nước ra khỏi

  4. dam Pham says:

    vũng lầy nghèo đói và lạc hậu.Lịch sử ghi rõ rang năm 1975 đến năm 2014 VN là một quốc gia nghèo và lạc hậu…Những người sinh trong thời đại này phải hoàn toàn chịu trách nhiệm,đã đến lúc chúng ta không nên đổ thừa cho ai,mà phải tự đấm ngực lỗi tại tôi mọi đàng.Có như vậy mới
    mong thoát ách CS vô thần..Lịch sử lại một lần nũa sang trang nếu chúng ta co ý thức chính trị và quyết tâm dánh lại quyền làm chủ quốc gia từ đảng cướp và
    CS..Thank you,Môt cánh tay giơ lên,hàng vạn cánh tay giơ lên ./-

 
 

Leave a Comment