Nguyễn Thị Gấm: Tôi học vẽ

 

Ngày xa xưa , lúc tôi còn học lớp đệ tam của trường Phan Thanh Giản tôi có một mộng ước là sau khi ra trường tôi sẽ xin vào trường Cao Đẳng Mỹ Thuật ở Sài Gòn để học vẽ, cái mơ ước nầy, sau khi tôi nêu ra thi người đầu tiên chống đối đó là người bạn thân ngồi kế bên tôi, Lâm Tiết Lệ: “Mầy vẽ xấu hoắc mà đòi học vẽ cái gì “ , rồi nó cười khúc khích . Lệ nói chắc đúng vì trong giờ học vẽ với GS Nguyễn ĐÌnh Cường , lúc nào tôi cũng được cở 13 điểm mà thôi, có một hôm thầy cho vẽ một chùm mận , vẽ bằng viết chì, vẽ xong tôi thấy chùm mận của mình đẹp và giống thật quá, tôi cứ nhìn nó mà lòng hảnh điện lắm, chắc phen nầy thế nào cũng lớn điểm . Đến chừng thầy trả bài lại thì tôi cũng chỉ được có 13 điểm, tôi buồn và thất vọng lắm, thất vọng vì chắc mộng đi học vẽ của mình chắc không thành rồi, vẽ dở quá thì trường nào mà cho vào học .


Nguyễn Thị Gấm – Sau nhà tôi – sơn dầu trên canvas 16 x 20

Học hết năm đệ nhị tôi mới nói với anh Hai tôi là tôi muốn vô trường Cao Đẳng Mỹ Thuật để học vẽ và sẽ làm họa sĩ , anh Hai tôi nói : “Em thành họa sĩ thì khó kiếm việc làm và sẽ nghèo lắm vì ít có họa sĩ nổi tiếng, thành công, em hãy đi học Sư Phạm hoặc học các ngành khác thì dể kiếm việc làm hơn “. Tôi muốn học vẽ là vì tôi thích chớ không bao giờ tôi nghĩ đến tìm việc làm sau nầy hay sẽ nghèo vì không có việc làm, ở cái tuổi đầy mộng mơ đó thì làm gì mà nghĩ tới chuyện kiếm cơm. Từ đó tôi đã bỏ ý định học vẽ .

Cuộc đời thăng trầm, trải qua bao nhiêu biến đổi, mấy chục năm sau vào ngày 22 tháng 9 năm 2002 thì một thảm họa đã xảy ra cho gia đình tôi, đứa con trai đầu lòng của tôi đã đột ngột qua đời lúc nó chỉ mới 37 tuổi. Sự đau buồn thất vọng đến tột đỉnh nầy gần như nó đã đưa tôi tới đáy của cái vực sâu. Tinh thần tôi bị bấn loạn,tôi không còn tha thiết gì đến cuộc sống nầy nữa, nó hoàn toàn vô nghĩa với tôi, tôi cũng không màng tới những tình cảm, thương yêu của những người thân vây quanh tôi, tất cả đều là vô nghĩa, tôi sống trong yên lặng của cái thế giới riêng của tôi.

Nguyễn Thị Gấm – Bông súng – sơn dầu trên canvas 16 x 20

Một hôm Ẩn đã cầu cứu với anh Họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi, anh Khôi đến nhà dạy tôi vẽ , anh Khôi là một Họa sĩ có tiếng ở VN, sau khi qua đây anh có làm nhiều cuộc triển lãm và rất được nhiều người yêu chuộng . Anh Khôi đã dẩn tôi đi đến tiệm chuyên môn bán vật dụng vẽ như: màu dầu, canvas, cọ, giá vẽ, dầu pha, dầu rửa cọ … Anh dạy tôi cầm cọ, pha màu , rửa cọ , dạy từng chi tiết, độ lớn nhỏ của phối cảnh, ánh sáng , bóng tối …anh đã kiên nhẫn chỉ dạy cho tôi vì tôi hoàn toàn không biết gì cả, anh dạy tôi vẽ tranh sơn dầu . Tôi nhớ đến bạn tôi, ở Montreal, chị Lê Thành Ý, chị ấy cũng vẽ tranh sơn dầu , chị nói sơn dầu thì dể hơn tranh lụa, vì trên lụa khi vẽ sai thì mình phải bỏ tấm lụa đi, còn tranh sơn dầu thì dễ lắm, nếu vẽ cái núi mà có sai thì mình bôi nước sơn lên để làm nó thành cái biển cũng được!

Nguyễn Thị Gấm – Calla Lily – sơn dầu trên canvas 14 x 18

Tấm tranh đầu tiên là một cái bình bông để ở trên bàn, anh Khôi biểu tôi mua bông về rồi tự sắp xếp coi sao cho vừa ý, sau đó dùng viết chì để phác họa rồi mới bắt đầu dùng cọ sơn màu lên. Bức tranh vẽ xong, tôi vui mừng lắm vì đó là tác phẩm đầu tay của tôi . Ông thầy khen rối rít ,song tôi nghĩ thầy thì phải khen học trò rồi cũng như mẹ thì lúc nào cũng khen con. Tôi vui và bận rộn trong việc vẽ tranh, chạy đi mua màu, mua thêm canvas… sau đó thầy biểu vẽ dĩa trái cây… lại đi mua bưởi, lựu, cam quit …hay rau cải ..Gặp lúc thầy đi triển lãm tranh thì tôi cũng đi theo phụ bưng tranh , treo tranh, có lúc thầy triển lãm tranh ở thư viện ở Newton, một town giàu có, thầy định treo 44 tấm , tôi nói thầy treo 43 tấm thôi, thầy hỏi tại sao? thì tôi nói 43 là con số hên! thầy treo 43 tấm, chỉ trong vòng hai tuần lễ thầy bán được nhiều tranh. Thấy thầy bán được nhiều tranh tôi vui mừng lắm.

Sau đó tôi lại vẽ theo những tấm hình mà lúc tôi đi về VN đã chụp như Hòn Phụ Tử ở Hà Tiên, Chùa Một Cột, Phố Cũ Hà Nội hay Vườn Sau Nhà. Điều làm tôi hăng hái hơn là mỗi khi Ẩn đi làm về, anh bắc ghế ngồi nhìn say sưa tấm tranh vẽ chưa xong, còn nằm trên gí vẽ, và mỗi khi đi đâu anh đều lo chụp hình bông hoa hay cảnh đẹp để đem về cho vợ vẽ, điều quan trọng hơn là tôi đã bớt buồn vì quá bận rộn, vả lại trong lúc vẽ tôi có cảm tưỡng như mình thoát trần và đang đi vào một cõi tiên đầy hoa thơm cỏ lạ và yên bình.

Nhà anh Khôi ở rất gần nên anh đến dạy tôi vài lần trong tuần lễ – anh không lấy thù lao – anh cũng như Ẩn là muốn giúp tôi thoát qua khỏi sự khủng hoảng tinh thần.

Sau vài năm thì tranh của tôi vẽ đã quá nhiều, có một hôm bà hàng xóm qua nhà , bà khen tranh của you vẽ đẹp quá, song you tính làm gì khi nó nhiều quá? Câu hỏi nầy làm tôi nhớ lại có một lần tôi nghe qua là có một ông nọ thích vẽ quá, tranh để đầy nhà xe rồi sau cùng phải mướn người ta đi đổ! Nghe qua sao nó phũ phàng quá. Có một lần có chị bạn đến nhà chơi chị cũng khen tranh đẹp và đề nghị bán để chị mua, tôi không bao giờ có ý định đó, song tôi hỏi theo chị nghĩ thì một tấm cở bao nhiêu ? chị nói cở bảy tám chục đồng,tôi nói thầm chưa đủ tiền mua vật liệu để vẽ! ( tôi méo mặt, nhưng ít ra mình cũng biết mình vẽ đẹp tới đâu! ).

Mãi đến hôm nay anh Khôi vẫn khuyến khích tôi tiếp tục vẽ song vì quá bận rộn với việc nhà, cháu nội, cháu ngoại, có lúc phải xuống làm thơ ký cho Ẩn …nên tôi đã ngưng vẽ, song lúc nào tôi cũng tự hứa là tôi sẽ vẽ lại một ngày gần đây. Tranh mình vẽ thì cũng giống như những đứa con của mình, con lúc nào thì cũng đẹp đối với cặp mắt của bà mẹ song với người khác ở ngoài đời thì đôi khi nó chỉ là một tấm tranh như những tấm tranh bình thường khác mà thôi.

Điều mà tôi luôn ghi nhớ là công lao của anh Khôi , anh đã bỏ thì giờ quý báu, ra công sức chỉ dạy cho tôi và giúp tôi thoát được cơn khủng hoảng tinh thần và giúp tôi tìm lại được sự an bình trong tâm não, ngoài ra tôi cũng hết sức cảm ơn Ẩn, người bạn đường của tôi, anh đã giúp tôi về mọi mặt, cận kề, an ủi và lúc nào cũng cố gắng làm cho cuộc sống tôi luôn được vui tươi và hạnh phúc.

Nguyễn Thị Gấm
Nguồn: Văn nghệ sĩ Boston Blog

 
 
 

4 Comments

  1. thụyvi says:

    Tranh đẹp lắm. Đẹp ở cung cách tinh khôi nhẹ nhàng. Bài viết cũng cảm động. Cảm động ở một bút pháp thật chân chất.

    Cho xin làm quen nhé chị Gấm.
    Mến,
    thụyvi

  2. kieu hien says:

    I love your story.

  3. Phuc Pham Huu says:

    Chị Gấm ơi, Có phải chị là vợ của anh Thái Ngọc Ẩn, anh Ẩn là anh của Thái Tấn Tước, Thái Minh Nhật, Thái Ngọc Phượng và là cháu của thầy Thái Văn Ủ. Nếu phải xin liên lạc : Phạm Hữu Phúc
    ————–

    Kính ông
    Chúc tôi đã chuyển tin cho gia đình Bs Thái Ngọc Ẩn và hy vọng chị Gấm sẽ trả lời ông sớm.
    NVB

  4. Binh Boston says:

    Người đa tài- TT Nhung Boston=xin tặng chị bài mình hát.

    http://www.youtube.com/watch?v=-Nn4bmz7x54

 
 

Leave a Comment