[Vu Lan] Thơ Trần Trung Đạo: Nhớ Núi Thương Rừng
By HoangHac • Aug 17th, 2010 • Mục: Thơ
Quê hương, ta sẽ về thăm nhé
Dẫu ước mơ xưa đã tật nguyền
Lưng ta đời chém hàng trăm nhát
Còn đây nguyên vẹn một con tim.
Quê hương, ta sẽ về thăm nhé
Dẫu ước mơ xưa đã tật nguyền
Lưng ta đời chém hàng trăm nhát
Còn đây nguyên vẹn một con tim.
Về Hoàng Lộc: Dân Quảng Nam.
Từ năm 1960 đến nay, có thơ trên các báo Sài Gòn và hải ngoại.
Trung Tâm Văn Bút Việt Nam trao tặng giải thi ca năm 1970
Thơ đã in : Thơ Học Trò (1965), Trái Tim Còn Lại (1971), Qua Mấy Trời Sương Mưa (1999).
Sắp in: Thơ Tình Hoàng Lộc
Nhà thơ Mịch La Phong Phạm Tồn Nguyên, nguyên quán Qui Nhơn, Bình Định. Nhà thơ sinh ngày 25 tháng 2, 1947. Anh tốt nghiệp khóa 1/70 Khóa 5 Đặt Biệt Sĩ Quan Hải Quân. Sau khi tốt nghiệp anh phục vụ tại Duyên Đoàn 21 vùng II Duyên Hải. Cấp bậc cuối cùng Trung Úy Hải Quân QLVNCH. Nhà thơ Mịch La Phong Phan Tồn Nguyên sáng tác từ rất sớm. Bắt đầu bằng những bài thơ tình nhẹ nhàng.
Trần Hoan Trinh
Theo mục tác giả Việt Nam do nhà thơ Luân Hoán biên soạn, nhà thơ Trần Hoan Trinh tên thật là Trần đại Tăng, sinh ngày 3-8-1937 tại Huế. Ông tốt nghiệp Ðại Học SàiGòn, dạy Toán tại Ðà Nẵng từ năm 1958, làm thơ từ năm 1952, hiện sống tại Sài Gòn

Ta Dắt Ta Đi
Mắt thảo dã chập chờn trong nắng rối
Dấu chân xưa đã biếc ngọn cỏ bồng
Ta nghe phía muôn trùng réo gọi
Trái tim hồng thao thức những bao năm
nằm im dưới ánh trăng mù
nghe trong hương gió điệu ru đầu đời
lơ mơ thả gót rong chơi
gặp bàn tay mẹ xoa đầu, à ơi…
chùm ca dao trải xanh trời
chở tôi bay bổng một đời cùng thơ
———————————-
Nhà thơ Hoàng Cầm, tác giả của bài thơ bất hủ Bên Kia Sông Đuống, đã qua đời lúc 9 giờ sáng ngày 6 tháng 5 tại Hà Nội, Việt Nam. Nhà thơ sinh ngày 22 tháng 2 năm 1922, tên thật là Bùi Tằng Việt, quê xã Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh. Tên [...]
Thưa Mẹ
Chúng con là người Việt Nam lưu lạc
Ngày ra đi không hẹn buổi quay về
Chẳng phải là sương mù sao khóc lúc đêm khuya
Chẳng phải gió sao đời là giông bão
Chẳng phải mây sao miệt mài trôi nổi
Chẳng phải là rừng sao héo úa mỗi tàn thu.
ta chuốc rượu mời ta đêm nguyệt lặn
trời tháng tư buồn theo giọt sương sa
năm nay còn ai cụng chén quan hà?
tóc đã bạc, bạn bè xưa đã hết
ta chuốc rượu mời tháng tư quốc hận
cạn với ta chung đầy máu cha ông

Tưởng Rượu Giang Hồ
Bằng hữu, từ khi rời chiếu rượu
Giang hồ, buông thỏng bàn tay không
Áo cơm quanh quẩn đời thu hẹp
Chí lớn tan tành mộng núi sông
Gặp gỡ bàn tay ngần ngại nắm
Miệng cười mắt ước ngó xa xâm